9/9 CLASS FOREVER


 
IndexGalleryCalendarTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
Affiliates
free forum

Share | 
 

 DDay Judgement - Novel of Heroes

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
dta93



Tổng số bài gửi : 1100
Points : 386
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   17/1/2010, 18:29

Phần 4: Nỗi lòng con gái



Trong một căn phòng tối tăm, chỗ nào cũng toàn là những bộ xương và những cái xác mục ruỗng chưa kịp phân hủy hết, những con dòi bọ nhung nhúc tạo thành một hỗn hợp những thứ bốc mùi tởm lợm. 4 góc nhà là 4 sợi dây xích lạnh ngắt móc vào tay chân của những người tù xui xẻo vào đây, kéo căng ra để những cơ thịt của họ không bao giờ được ngơi nghỉ, để đến khi họ chết xương thịt sẽ tự phân hủy và chất đống ở đấy. Trên trần phòng, có một cái lỗ nhỏ để nước ngầm nếu có chảy qua sẽ nhỏ giọt thấm xuống dưới đầu người tù binh... vừa là nuôi sống họ, nhưng cũng có thể là hành hạ họ khi bắt phải kéo dài quãng đời. Bất kể ngày đêm, những giọt nước cứ thấm vào mặt quấy rầy khiến họ không bao giờ được yên lặng , để tinh thần ngày một căng thẳng cho đến khi chết. Trong đó, có một tiếng thở yếu ớt, một bộ mặt bị râu tóc che kín guc xuống, chỉ lấp lánh trong đó 2 đôi mắt vẫn sáng rực. Người này gần như không còn dấu hiệu gì của sự sống, có một con chuột nhắt tò mò bò lên, đu lên những sợi tóc rệu rã của cái xác tiều tụy kia, thì bất ngờ cái vật tưởng như vô tri vô giác kia chuyển động, đớp gọn con mồi và nhai rào rạo. Blake ngẩng đầu lên, nhổ bộ xương chuột ra phía góc phòng, ở đó ta thấy vô số tàn dư của các loài vật khác....

====================================

Sylvanas ngả người vào người Cyrax, cô đỡ anh dậy trong nước mắt. Cô muốn không phải khóc, nhưng khóe mắt cô cứ ướt đẫm khi máu trên người mình yêu cứ chảy ra, lan sang cả bộ áo cưới trắng tinh của cô. Cyrax thở hồng hộc như một con ngựa sau chiến trận, khói trắng bốc lên từ miệng cậu ta như thể một đống lửa đang cháy ở cổ họng. Cô gái tội nghiệp ấy chỉ còn biết đỡ lấy người mình yêu... rồi tự dằn vặt... "Tất cả là tại mình!"...
Nếu tối hôm ấy, Sylvanas không che dấu cho Takada thì mọi chuyện có thể sẽ khác... sẽ khác nhiều. Mọi người thậm chí không cắm cọc do thám xung quanh đó khi chủ quan rằng nhà thờ ở giữa Holy castle, rồi thầy Uther già cả sẽ không bị ám sát, anh Cyrax sẽ không bị thương nặng thế này... Chỉ có cô là người duy nhất không bị ảnh hưởng gì. Mắt cô chìm dần trong vô thức, cho đến khi một bàn tay đưa lên giúp đỡ... Sylvanas ngẩng lên, thấy một người trong một chiếc áo choàng lớn, giữ một thanh gươm to bản trên tay nhìn cô với hàm ý giúp đỡ. Đô đốc Proudmore cũng là một Paladinth, nhưng bản thân ông quá lãnh đạm và ít nõi đến mức không ai biết tên thật của ông là gì. Sylvanas đặt Cyrax lên tay vị đô đốc, rồi nhìn về hướng Takada chạy...

-Báo cáo... chúng ta có một đội quân ở gần núi Catal, để qua khỏi lãnh địa Light bắt buộc phải qua đường này! - Một footman báo cáo với Mountain King

-Cắm cọc do thám, chặn bắt hắn. Có thể giết ngay! - Mountain King bực dọc nói. Ông biết Takada từ khi hắn mới đầu quân cho Dark Force nhưng chưa bao giờ tóm được tên sát thủ ranh mãnh ấy. Gọi 3 người nhanh nhẹn nhất, ông cùng họ đuổi theo hướng Takada rút chạy.... Sylvanas âm thầm đuổi theo sau đoàn người ấy ...

======================================


Fu... fu...
Fu...
Tiếng thở nặng nề trong rừng cây, một thân thể rã rời đầy thương tích đang treo mình lên cành cây. Vết máu đỏ thấm cả lên những thớ gỗ khiến cho chúng đôi sang màu đen sậm. Takada thở dốc, áo rách một phần, nhưng máu lại chảy đầy cơ thể. Cạu ta quá vội vàng khi chạy giữa vùng đất của Light Force mà không cần suy tính, và việc bị mai phục không phải là điều bất ngờ. Rút từ sau lưng ra một con dao nhỏ, hắn rạch bắp cơ ở tay ra lấy một mũi tên sắc lẻm vẫn còn dính một đoạn gỗ rồi cắm nó vào thân cây. Đêm bắt đầu buông xuống, tên sát thủ cần phải nghỉ mệt trong chốc lát, tay cậu ta cho vào túi quần, giữ chặt lấy viên ngọc của thần sét như sợ nó sẽ bị tước đoạt bất cứ lúc nào...

Trong khi đó, đoàn quân đuổi theo sau Takada đã đuổi gần sát đến nơi Takada dừng lại, Mountain king ra lệnh dừng. Toàn bộ bán kính xung quanh đó đã bị bao bọc kín bởi quân đội nên nếu hắn thoát ra chắc chắn phải biết. Vì vậy, đây sẽ là nơi hắn chết. Ông ta chia mọi người ra, để mọi người cầm một cái pháo sáng rồi xông vào trong rừng tối...Trông đội quân truy bắt, có một cô gái trong bộ đồ màu xanh quen thuộc, trên tay vẫn còn vết máu chưa lau, vết máu của hai người yêu quý, cô gái ấy rút một mũi tên và dồn hết những gì lạnh giá vào đầu sắt, giương cung và bước vào trong bóng đêm


{G}host
{I}n
{R}eal
{L}ife
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://99class.ace.st
dta93



Tổng số bài gửi : 1100
Points : 386
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   17/1/2010, 18:29

Takada bắt đầu manh động, hắn biết rõ ràng càng dây dưa ở đây càng bất lợi, nhưng vết thương trầm trọng không cho phép hắn lộ mặt. Tuy còn lâu mới đến ban ngày nhưng không sớm thì muộn hắn sẽ bị giết... Suy nghĩ nhanh, Takada nắm chặt lấy thanh gươm và bắt đầu ẩn thân trong đêm, đợi cho thời cơ thuận lợi đến... hắn sẽ có một con tin phù hợp để thoát khỏi cảnh này.

Ý trời ít khi hợp với ý của con người, đằng trước Takada, những tiếng là cây xào xạc báo hiệu một mối nguy hiểm cận kề sắp tới. Một thân hình đen sì, to sụ đang lầm lũi vạch tán cây, những vệt nước dãi do nó chảy ra làm những chiếc lá xung quanh tan chảy... một con Alien hoang dã! Nó đánh hơi được một mùi hấp dẫn quanh đây, cái mùi đã làm ướt đẫm thân cây và nhuộm đỏ những chiếc lá xung quanh. Con quái vật hỉ mũi, khói từ mũi nó phà vào khoảng không, nhưng khuôn mặt của Takada lại rát bỏng. Bộ mặt ấy ngày càng gần sát anh hơn, và sẽ chạm vào... sẽ chạm...


Bang!

Takada vung gươm lêm chém ngang cổ con quái vật, nhưng lớp da dày cộp của nó ngăn chặn điều ấy. Con quái thú bị bất ngờ, gào một tiếng khiến Takada biết chắc dù mình không chết bởi con thú này thì cũng chết bởi những kẻ đang rình bắt xung quanh. Anh nhảy lùi ra sau, nhưng hụt chân. Cả người anh rơi tự do từ trên cây xuống đất, thanh gươm đã tuột ra khỏi tay và xoay mấy vòng trước khi rớt xuống sát ngay cổ người sát thủ. Tiếng xương sườn gẫy khô khốc trong người, Takada ngước lên chỉ thấy một bóng tử thần đang sà xuống đầu. Con Alien đưa móng vuốt sắc lẻm của nó vồ thẳng vào người Takada, dự định sẽ cắm ngập móng tay ruột gan tim phổi... Takada nhắm mắt lại... chắc cũng đã đến lúc.

-Cold Arrow!

Một mũi tên xuyên ngọt qua mắt coi Alien ngay trên không, dư lực của nó đãm xuyên qua óc và làm băng hoại tức thời, kéo nó ra khỏi hộp sọ găm vào thân cây gần đó. Phía mũi tên được bắn ra, Takada nhìn trong màu sắc mờ đục, anh vẫn nhận ra người ấy.... Sylvanas.

Giọng Sylvanas run run:
-Tại sao anh làm thế? Anh cướp đi tất cả những gì tôi yêu thương nhất. Tôi đã từng tin rằng anh là người tốt...

Takada cười lạt. Anh đang chờ đợi một cái chết nhanh gọn và bớt phiền toái hơn... nhưng đang định mở miệng thì ánh mắt anh giao với đôi mắt đang ướt đãm của cô gái. Phút chốc... anh không hiểu mình đang nói gì nữa:

-Lão Uther và Cyrax hoàn toàn không sao... tôi chỉ tấn công vào huyệt cứng để họ bất tỉnh trong một thời gian thôi.

Takada nghĩ thầm: "nếu một đường kiếm có thể giết họ một cách đơn giản như thế, thì ta đã giết sạch cả tòa thành từ lâu rồi". Nhưng lời nói của anh không ngờ lại có chút tác động vào cô gái...

-Tại sao? - Sylvanas giọng run run.

-Tôi và cô đều những người yêu thương. Tôi buộc phải làm việc này... -Takada lấy trong túi một viên ngọc sáng lấp lấp, những tia sét chạy ở trong đó như đang cố gắng thoát ra ngoài.

-Phải rồi... viên ngọc thần sét là tất cả những gì anh cần phải không? Anh chỉ là một tên cướp đốn mạt không hơn không kém

Lần này, Sylvanas đã giương cung tên nhắm thẳng vào trái tim của Takada. Thân thể vẫn nằm bất động dưới đất, nhưng cánh tay bất ngờ tung viên ngọc về phía Sylvanas, diễn biến bất ngờ này khiến Sylvanas giật mình, vội bỏ cung tên giữ lấy viên ngọc:

-Đó chỉ là một hòn bi ve đối với tôi...

Phụ nữ luôn là những người nhạy cảm.... trong lời nói của Takada cô nhận thấy được một điều gì đó thật sự... không phải là lời cầu xin của một kẻ sắp chết hay lời gian trá. Bỗng chốc, cô gái kì lạ ấy đỡ Takada lên, băng lại vết thương đang không ngừng chảy máu...

-Tôi căm thù anh... Takada. Vì anh có thể giúp người anh yêu thương bằng hành động, nhưng tôi thì không...


{G}host
{I}n
{R}eal
{L}ife
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://99class.ace.st
dta93



Tổng số bài gửi : 1100
Points : 386
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   17/1/2010, 18:30

Phần 5: Fake


Takada lắc đầu... anh cảm thấy có một chút gì đó thương hại trong lời nói của cô bé.... nhưng cũng lúc ấy anh chợt nhớ đến một việc quan trọng hơn cần phải làm nên không nói những gì mình nghĩ, để yên cho Sylvanas đỡ lên. Cô cởi áo Takada, trên người nếu không tính một đống vết sẹo chằng chịt từ trước, thì những dáu đâm sâu hoắm vào người thế này cũng khiến người ta rợn người. Nhìn mấy vệt thâm đen đặc trưng ấy, Sylvanas cũng đủ nhận ra đó là dấu vết của đội trưởng quân thú Kabal, nhưng cô cũng thấy yên tâm hơn đôi chút vì những vết thương đó không quá sâu và không nhiễm độc. Cô định bỏ mặt nạ của Takada ra, nhưng tay anh giữ lại, mắt hàm ý không được chạm vào.... Cũng không sao, Sylvanas băng bó những vết rách trên người anh nhanh chóng như cô vẫn băng bó cho Cyrax. Lúc ấy, Takada mở lời

-Vậy... bây giờ cô định làm gì?

-Tôi không chắc lắm... có lẽ tôi sẽ giúp anh thoát khỏi đây. Nhưng vết thương như vậy anh có thể đi tiếp được không? - Syl cảm thấy lo lắng khi nhìn vết máu thâm đen dính trên tay cô.

-Không... - Takada lạnh lùng nói thẳng... - Nhưng nếu tôi lấy cô làm con tin chắc sẽ thoát được.

Sylvanas nhìn Takada rồi cười khúc khích..

-Anh đúng là có cách nghĩ của một tên sát thủ. Tôi có cách này.... đợi tôi một phút nhé.

Nói rồi, Sylvanas bỏ đi để lại Takada nằm hide ở đó. Anh ta không chắc lắm mình có nên tin tưởng vào con bé này không, nhưng dù sao thì anh cũng sẵn sàng cho tình huống xấu nhất rồi. Chính ví suy nghĩ ấy, nên nhìn thấy Sylvanas tới và cầm theo một cái bọc loảng xoảng Takada không khỏi nghi ngờ... Sylvanas nhìn anh, vẻ mặt chắc chắn, rôi mở cái bọc ra. Trong đó là một bộ áo giáp footman đã hơi cũ, thậm chí có những đoạn gỉ sét nhưng vẫn còn tốt chán. Kế hoạch khá đơn giản nhưng hiệu quả từ khi loài người xuất hiện. Tuy nhiên... chỉ có một vấn đề nho nhỏ...

-Anh không động đậy được sao? - Sylvanas nói...

Takada lắc đầu, hơi ái ngại... nhưng nếu anh nhìn thấy Sylvanas lúc này có lẽ còn thấy cô mặt đỏ hơn nhiều...

-Xin lỗi anh... nhưng nếu không làm thế này thì những vết áo màu đen côm lên sẽ dễ khiến anh bị lộ.




================================================== ==========================

Sylvanas đỡ Takada lên, lúc này anh đã là một footman. Cô tìm một sự giúp đỡ từ một người mà cô biết chắc sẽ không để lộ việc này. Đó là Medic - Bác sĩ của đôi săn. Hai người vào trong lều trại trị thương mà cứ có cảm giác di vào chỗ chết, Sylvanas tim đập mạnh trong khi Takada vẫn bình tĩnh như thường lệ. Bước qua những đoàn quân đang cần chữa trị, Sylvanas dìu anh vào thẳng bên trong lều chính, nơi Medic đang trị thương cho binh lính. Cô vẫy riêng Medic lại và nhờ cô giúp đỡ cho anh chàng lính mới kia... Cô ta nhìn Takada trong bộ giáp một lúc, nhưng nói ngay được bệnh..

-Gãy xương cột sống. Bị mất máu và bị cả độc của Alien... xem ra anh chàng này không được may mắn lắm Không sao, đứng yên đấy.

Takada chợt nhớ đến điều gì đó - Đưa tay cản bàn tay của Medic lại. Anh cố găng khàn giọng lại rồi nói:

-Không cần thiết phải Holy Light đâu thưa bác sĩ. Tôi chỉ bị thương nhẹ....

Medic nhìn anh lính một chút rồi chỉ về phía đám thương binh đang đứng:

-Cũng được thôi, vậy anh đứng tập trung ở đây.

Khẩu súng màu trắng ngửa lên, một tia sáng màu vàng chạy dọc đoán quân giúp những vết thương lành lặn nhanh chóng. Tiếng crack vang lên sau lưng chứng tó các khớp xương liên lại, Takada cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút dù chưa hoàn toàn phục hồi. Ngay khi anh bước ra ngoài, mặt anh đã chạm phải môt bộ mặt râu ria lông lá. Hắn ta tuy thấp bé nhưng thân hình vững chãi khiến anh bị vấp khi va phải ông ta. Mountain King trong một bộ mặt không-thể-cau-có-hơn đang vác một cây búa đầy máu đen trên tay. Nhìn thấy tên lính bị ngã một cách ngon lành, ông vội cúi xuống, thực ra là có cúi hay không cũng gần như nhau vì ông ý gần như không có đùi , đưa tay lên kéo Takada lên. Ngay lúc cầm lấy tay Takada, ông đã cảm nhận thấy cái gì khác biệt, có điều gì đó quen thuộc trong mắt tên footman này...

-Cậu có sao không? Tôi trông cậu rất quen...

Takada hơi đớ lưỡi.... nhưng ngay lúc đó Sylvanas nhận ra tình hình nguy hiểm. Cô bé vội giành Takada khỏi bàn tay thô ráp của lão già lùn tịt, nhanh trước khi lão kịp nhớ rõ ràng hơn. Cô đánh lạc hướng nhanh chóng bằng một giọng dẻo quẹo.

-À... chào chú Muradin... Người lính này đã cứu cả trung đội thoát khỏi một con Alien hoang dã. Điều này khiến anh ấy bị gẫy xương.

Muradin hơi ngạc nhiên.... một footman bình thường khó có thể làm được một điều như vậy. Ông ta bắt đầu tò mò một chút...

-Cậu tên là gì... ở trung đội nào?

Takada nói đén cái tên mà cậu nghĩ đến đầu tiên:

-Steath.....

-Ta nhớ cái tên này. Bao giờ khỏi bệnh nhớ đến gặp ta.

Hết lời, Muradin vỗ vào vai cậu một cái làm Takada muốn gãy xương thêm phát nữa. Cho đến khi lão đi khuất rồi anh mới dám thở tiếp, từ nãy đến giờ anh quên mất việc ấy... Không nên ở đây lâu hơn, hai người vội đưa nhau ra khỏi vùng đóng quân và đi qua cửa kiểm soát một cách dễ dàng với lý do: "truy bắt Takada".


================================================== ==========================

Đến lúc này, ranh giới tới Dark Force đã gần kề. Takada quay mặt lại:

-Đến đây là đủ.... Nếu có cơ hội, Takada này xin hứa sẽ báo đáp

Sylvanas cũng gật đầu. Thực ra cô cũng không biết mình có nên làm vậy không, nhưng phụ nữ thường hay làm theo trực giác hơn là theo lý trí. Takada cúi đầu quay đi, một cơn gió đưa mùi mồ hôi có pha mùi máu của anh đi...

-Takada!

Tên sát thủ dừng lại.

-Anh có thể cho tôi xem mặt được không? -Sylvanas nói... giọng hơi run.

Takada mớ to mắt, hơi ngạc nhiên một lúc. Đã rất lâu anh luôn giữ kín bộ mặt trong chiếc khăn màu đen, không chắc vì sao... Nhưng có vẻ không phản đối, anh đưa tay rút dải băng buộc đằng sau cổ ra, chiếc khăn tách ra khỏi bộ mặt

-A.... - Sylvanas hơi thảng thốt, nhưng không có vẻ mấy bất ngờ...

Takada vẫn bình thản như thế. Chiếc khăn quàng đã rời ra để lộ bộ mặt đầy da thịt thối rữa bám quanh tròng mắt, thậm chí trên mũi khung xương còn trơ ra...

-Tôi nghĩ cô đã biết từ lâu rồi - Tôi là một UNDEAD!

Takada nhanh chóng bước đi trước khi Sylvanas kịp nói thêm lời nào. Anh không thích cảm giác này nhưng rõ ràng nó giúp anh thoải mái hơn nhiều. Tay vẫn còn hơi run, anh chỉ cầm dải băng bịt mặt trên tay, bước đi khuất khỏi tầm mắt của cô bé.

==================================================

Fu...
Takada thở dài, mắt ngước lên nhìn mặt trăng, những mảng thịt chết vừa đi vừa lủng bủng trên mặt. Takada không hề ngoái đầu lại, cho đến khi dừng trước một hồ nước trong vắt. Anh đưa tay lên xoa hai cái lỗ mà lẽ ra là lỗ mũi, rồi sờ lên những mảng thịt chết bốc mùi trên mặt, đưa xuống cằm nơi vẫn còn da dính lên....
Chủm!
Trên mặt nước phản chiếu một đôi mắt xanh, một cái mũi thẳng và một khuôn mặt góc cạnh, bên cạnh một chiếc mặt nạ da sống dần chìm xuống....


{G}host
{I}n
{R}eal
{L}ife
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://99class.ace.st
Minh Hải



Tổng số bài gửi : 791
Points : 168
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   17/1/2010, 20:14

Post típ đy, hay quá
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
dta93



Tổng số bài gửi : 1100
Points : 386
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   17/1/2010, 22:04

Ken đã viết:
Post típ đy, hay quá


Mày có đọc quái đâu mà hay
với lại chuyện kết thúc ở đó rùi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://99class.ace.st
Minh Hải



Tổng số bài gửi : 791
Points : 168
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   17/1/2010, 22:15

tao post típ cho m coi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Minh Hải



Tổng số bài gửi : 791
Points : 168
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   17/1/2010, 22:22

-Nên như thế....

Ngay lúc đó, một giọng nói quen thuộc làm anh giật mình như thể bị bắt quả tang:

-Nên thế nào cơ?

Dưới bóng nước, anh phát giác có một bóng người đằng sau lưng anh. Đeo vội vàng cái khăn bịt mặt trước khi người ấy kịp phát hiện, nhưng điều đó không thoát khỏi cặp mắt tinh nhanh ấy. Bóng người ấy nhảy xuống ngay bên cạnh, đưa tay với lấy cái mặt nạ xác ướp đang nổi trên mặt nước, ánh mắt xanh như ngọc quay sang và giao với cái nhìn của Takada, Sylvanas lấy tay kéo lớp vải che mặt của anh, rồi cười mỉm một cách thú vị...

-Anh không định đi về mà không mang theo viên ngọc thần sét chứ?

Cô bé chìa tay ra, trên tay cô là một quả cầu gần như không có thực thể, lớp võ ngoài đã bị những lằn trắng phá bong ra, những tia trắng ấy chạy lung tung nhưng dường như bị cái gì đó ở trung tâm giữ lại nên vẫn xoay quanh một chỗ như bị giới hạn bới một quả bóng vô hình. Takada vẫn không nói...

-Nếu anh không lấy thì tất cả mọi việc tôi làm cũng không còn ý nghĩa. Chẳng phải bạn của anh đang đợi ư?

Takada vẫn im lặng, nhưng có điều gì đó giao động trong mắt của anh ta. Mắc thanh gươm vẫn giữ chặt trên tay quanh năm suốt tháng về sau lưng, anh bước tới. Sylvanas, bàn tay vẫn đưa viên ngọc màu trắng về phía Takada, viền tay áo hơi buông xuống, tuy chỉ lộ đến khuỷu, trắng và mềm mại.... Takada đưa tay lên, nhưng hơi cách viên ngọc một chút thì dừng lại. Sylvanas hơi nghiêng đầu dò hỏi, mái tóc dài màu vàng của cô nằm trên đôi vai thon nhỏ, vẻ mặt động viên. Nhưng cô bị bất ngờ....
Takada vốn là sát thủ... thay vì nắm lấy viên ngọc, anh nắm chặt lấy khủyu tay Sylvanas, bất thần kéo sát lại và hôn cô....



Sylvanas đẩy Takada ra bằng hết sức lực có thể. Anh ta cầm lấy viên ngọc bị tuột khỏi tay, miệng cười gian xảo, nhảy lộn vòng lên một thân cây gần đó và vẫy tay tạm biệt cô bé... Nhưng thấy Sylvanas đỏ mặt tức giận rút cung tên ra, anh vội quay đầu chạy.

-Takada, đồ... đồ ... thô bỉ.... Ta ghét ngươi.

Một loạt mũi tên bắn đuổi theo sau lưng Takada, nhưng tất cả chỉ chạm vào cái bóng sau đó của tên sát thủ. Tiếng Takada vọng lại khi vết chân đã khuất sau bóng đêm:

-Ha ha... đó gọi là trả đũa...

Sylvanas tức giận, nhưng không biết làm gì hơn vì lãnh địa Dark Force đã ngay gần kề, cô đành phải quay lại. Nhưng nhớ lại việc vừa xảy ra.... bất giác mặt đỏ bừng...


Sau khi quay về tới thành Holy Castle, Syl thấy Takada nói sai không hoàn toàn. Vết thương của Uther không đáng ngại dao chỉ chạm vào dây thần kinh ngăn chặn chuyển động tức thời chứ không chạm vào vùng nguy hiểm, nhưng Cyrax thì phải gọi là suýt chết, một phần là do ngã từ trên cao xuống sau khi bị chém. Dù sao đi nữa thì lễ cười giữa hai người tạm thời phải hoãn. Tất nhiên, hai người thân thiết nhất của cô, trong đó một người là chồng, một người là thầy đang bị thương thì làm sao mà tổ chức được. Cyrax mặt tái dại sau khi nghe chuyện Sylvanas một mình đuổi theo tên sát thủ nguy hiểm. Không phải giải thích nhiều cũng biết anh quan tâm đến cô thế nào. Ngồi bên cạnh Cyrax, cô cảm thấy yêu thương anh bao nhiêu thì càng cảm thấy tội lỗi bấy nhiêu, có bao nhiêu lời muốn nói với anh nhưng không thành câu mà ngẹn lại ở cổ. May mắn rằng Uther đã sớm bình phục nên Cyrax cũng sớm được chữa trị nhanh chóng vì thực ra thành Holy vẫn có một chút gì đó hơi ác cảm với Demon Hunter. Họ vẫn là những sinh vật bị ghét bỏ va không được coi như loài người. Tuy nhiên vẫn có người hiểu được họ, thậm chí còn cuồng nhiệt với khả năng của họ, điển hình là người hộ mệnh Medivh. Thật ra sau lần này ông mới nhận ra rằng Cyrax vẫn chưa hoàn toàn có được toàn bộ sức mạnh của quỷ, bằng chứng là máu trong anh vẫn có màu đỏ mặc dù đã làm DH được gần 10 năm. Dường như việc thay thế một con quỷ bằng một người-quỷ làm vật kết nối linh hồn có điều gì đó hơi khác biệt, nhưng Medivh lại trông chờ vào một khả năng mới của Cyrax khi Terro là một trong những DH xuát sắc nhất trong lịch sử, và Cyrax gần như thừa hưởng những khả năng đặc biệt của ông.


Bên cửa sổ lúc này, Cyrax đang ngồi vắt vẻo. Trong phòng Sylvanas vẫn đang ngủ, cô gần như đã quên chuyện với Takada tối hôm nào. Đã tròn 3 tháng trôi qua và không có vụ giao chiến nào đáng kể giữa 2 team. Lễ cười của họ được dời sang nửa năm để cũng cố tình hình an ninh của thành, đồng thời cũng để các giả kim thuật tạo nên một viên ngọc thần sét khác. Cyrax trong thời gian này cũng suy nghĩ nhiều, thực ra là dằn vặt. Anh bị Takada đánh bại chỉ trong một giây ngắn ngủi mà thậm chí không hiểu vì sao... dùng sức nhiều quá ư, hay không đủ độ nhanh? Rồi anh càng không hiểu hơn nữa về sức mạnh mình nắm giữ. Và cứ nghĩ như thế nhiều đêm... nhưng tối nay, anh thức bên cạnh cô bé, để là người đầu tiên chúc mừng sinh nhật cô..

Cho đến buổi sáng hôm sau, Cyrax thật sự làm cô bất ngờ khi đánh thưc cô bằng một nụ hôn, nhưng cái giá phải trả cho sự bất ngờ ấy là phản ứng giật mình của cô bé mới lớn và một cú đá hơi mạnh . Một bữa tiệc nho nhỏ với những người bạn thân, nhưng phải nói là rất đầm ấm.

-Thằng lùn Muradin đâu nhỉ? Bình thường hắn đến dự tiếc sớm nhất thì phải. - Captain quay mặt sang Uther.

Uther cười khùng khục, đang định đáp lời thì một tiếng cười khằng khặc không lẫn được ở ai khác ngoài thằng cha béo lùn có râu xồm xoàm tới tận ngón chân ấy. Lão ta vác một hòn đá trắng đã được tạc thành hinh cô bé, nhưng chắc chắn với tay nghề của lão thì không thể tạo được một bức tượng xinh đẹp thế này. Sylvanas tỏ ý nghi ngờ, lườm một cái làm cho lão rợn tóc gáy, đến mức phải khai thật...

-Ờ... thú thật là lão có nhờ sự trợ giúp nho nhỏ từ bên ngoài..

-Nho nhỏ à? - Giọng của Sylvanas ngây thơ một cách cáo già.....

-Được rồi, thực ra là cũng khá lớn...

-Từ trước đến giờ mày có biết gì về nghệ thuật đâu mậy - Captain cười sằng sặc.

-Ít ra tao cũng có công vác hòn đá ra chứ.

Cyrax ngắm bực tượng một lúc rồi nhìn Sylvanas, thấy vậy cô liền cười duyên điệu đà. Cyrax không nhịn đười cười khúc khích...

-Bức tượng này do ai làm vậy? - Sylvanas gặng hỏi.

-À, người quen cũ của cháu đấy mà. Cậu ta ngỏ ý muốn báo đáp việc cháu đã cứu mạng cậu ta. - Muradin như được gỡ rối

Sylvanas vẫn không nhớ được đó là ai.

-Cậu ta đi ngay đằng sau ta, đáng ra phải có mặt rồi chứ nhỉ..... À đây rồi, sao lại đứng ở cửa thế, vào đi.... Steath...

Một anh chàng mắt xanh biếc sắc sảo, mái tóc đen sậm và một khuôn mặt góc cạnh từ đằng sau cánh cửa lộ ra... anh ta trong trang phục của một footman, nhưng màu sắc đẹp hơn và nhiều họa tiết hơn. Anh chàng có vẻ hơi ái ngại, nhưng nhanh chóng, bị Muradin kéo sềnh sệch vào trong...

-Giới thiệu với mọi người đây là đội trưởng mới của binh đoàn footman.... Steath .

Nhưng đó đâu phải Steath... Sylvanas há hốc mồm.... vì chỉ có mình cô biết mặt thật của anh...
Takada!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Minh Hải



Tổng số bài gửi : 791
Points : 168
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   17/1/2010, 22:23

Phần 7:Tiếng nói khác



Buổi tiệc vẫn diễn ra, nhưng mỗi người một suy nghĩ. Sylvanas thấp thỏm không yên trong khi Takada-Steath vẫn tỏ ra như không có chuyện gì. Mỗi lần Takada xuất hiện thường đi kèm với những chuyện không hay, và bao giờ cô cũng là người duy nhất biết sự thật, nhưng cô không thể nói ra chỉ bởi vì cô có cảm giác tội lỗi trong đó. Syl giật mình khi thấy có một bàn tay chạm vào vai mình...Cyrax đứng đằng sau mới cô một điệu nhảy, tiếng nhạc đã được cất lên nhưng cô hoàn toàn không để ý. Cô nhìn anh mỉnh cười, nhưng nét mặt cô khiến cho Cyrax cảm thấy cô có phần hơi gượng gạo...

-Em sao thế?

Sylvanas hơi bối rối...

-Ơ...

Cyrax lo lắng nhìn Sylvanas, lúc này trong mặt cô hơi tái đi chút ít. Nhưng cô không muốn làm lộ điều này ra, dường như có thể che dấu được sự thật này càng lâu thì càng tốt hơn, cô ôm lấy Cyrax và hôn lên má anh. Cả hội trường suýt xoa một tiếng... Một giọng hát cất lên, một bài hát ngọt ngào xua đi những lo âu, trong đời, chỉ còn có hai con người đang cầm tay nhau....

Cuối con đường trong đêm
Trăng sẽ tan
Cuối giấc mông trong đêm
Hoa đêm trôi nhanh
Nhưng một ngày kia chợt tỉnh lại
Chiếc là mang lời nhắn gửi yêu thương...
Xa hay ở ngay cạnh giấc mơ
Sát trong tay
Tan như cơn gió mà sao ấm trong tim
Bóng ai mang theo lời hứa
Bên nhau....

2 con mắt đưa 2 linh hồn bên nhau. Sylvanas cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết, cô nằm trọn trong vòng tay người yêu, một người có thể che chở, đùm bọc và mang hơi ấm cho cô. Cyrax đưa tay lên đặt khẽ lên môi mình, Sylvanas cũng vậy, rồi cô đặt nhón tay ấy lên môi anh... Trong tiếng nhạc ềm đềm ấy, Sylvanas cảm thấy mình không còn điều gì phải lo lắng nữa, Cyrax, mọi người bên cạnh cô...

This image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 804x896.


-A... - Sylvanas giật mình, ngay khi tay Cyrax chạm vào môi cô. Cô quay lại phía trong, không thấy Takada đâu nữa... Mặt cô tái đi và chạy thật nhanh, để lại Cyrax thẫn thờ không hiểu nguyên nhân...

Cô bé rời căn phòng mà không ai hay biết trừ Cyrax. Con đường nhỏ dẫn tới ngôi nhà nơi tổ chức buổi tiệc, không thấy bóng dáng của tên sát thủ kia đâu cả. Tay cô siết chặt lại, nếu có sự việc gì xảy ra nữa thì cô sẽ là người cảm thấy bứt rứt nhất. Trong đầu suy nghĩ nhanh về mục đích của Takada... hắn ta có thể mạo danh để vào đây, và đã ở rất lâu rồi đằng khác, vậy tại sao hắn chưa hành động gì? Chưa đủ sức ư, hay chỉ để dành cho ngày hôm này? Syvanas bắt đầu suy nghĩ theo chiều hướng kì lạ...

-Tại sao .. anh ta lại đến hôm nay?

Đúng... nếu không phải để gặp cô. Mà nếu như thế, Takada sẽ hành động ngay bây giờ. Cô hoảng sợ, cố gắng liệt kê hàng loạt các địa điểm Takada có thể tập kích, nhưng hoàn toàn không có ý tưởng gì hết... Thế là đủ rồi, cô sẽ nói... Nhưng nói với ai? Thầy Uther ư? Không, thầy ấy sẽ không tha thứ cho mình... Anh Cyrax? Nhưng nếu anh ấy biết... thì sao? Cô chạy mà không biết mình chạy đi đâu, nước mặt đong lại trong khóe mắt đòi thoát ra. Cô thậm chí không để ý đến đoạn dốc trơn tuột phía trước... Chân bị vấp vào một hòn đá, cô hơi chúi xuống và trướt trên cái dốc bị trơn tuột sau một ngày mưa, cô cố gắng dừng lại, cho đến khi bờ vực hiện ra phía trước đầy bất ngờ... Cô đã chạy đến núi Hyal lúc nào mà không biết. Không dừng lại được nữa... cô vấp ngá chúi xuống, thân hình bay trong khoảng không....

Một bóng đen nhảy lên từ chính nơi mà cô ngã, nhưng dường như hắn không hề bận tậm đến độ trơn của đoạn dốc thẳng đứng này. nhẹ nhàng nhảy đến giữ lấy tay, rồi đợt ngột xoay như một cơn lốc giật ngược về phía sau như một cơn lốc và kéo cả hai đáp xuống đất an toàn. Cô định thần nhìn khuôn mặt của kẻ kia.... Bộ râu xồm xoàm trên một khuôn mặt thâm đên, những vết sẹo chưa lành hẳn ôm lấy cơ thể trông như thép nguội của hắn ta...


-Blake! Ngư,.,- Tiếng hét của Syl bị bàn tay đen sì của tên Orc Samurai giữ lại thành một tiếng kêu lý nhí đến kì cục. Cô cố gắng vùng vầy, nhưng chỉ một tay của Blake cũng đủ giữ chặt miệng cô. Tay kia của hắn đưa ra sau lưng và cầm lấy thanh kiếm sắc lẻm và tanh mùi mắu... nhẹ nhàng rút ra... trong mắt của Syl hiện rõ vẻ tuyệt vọng.

Hắn ném thanh kiếm đi....
Thanh kiếm cặm phập vào vào vách núi, ngập đến tận cán. Đến lúc này... Blake mới cất tiếng phá sự căng thẳng... mặc dù giọng nói của hắn cũng không có gì là bình tĩnh cho lắm...

-Tôi cần cô giúp... vì Takada!

Sylvanas hoàn toàn không hiểu... Takada đang ở trong thành... hay hắn ta vừa gặp bất trắc gì. Theo cô vẫn biết thì hai kẻ này vẫn đi cùng nhau, mà nếu bọn chúng đi cùng nhau thì không thể có chuyện tòa thành vẫn im lặng như vậy được. Nhìn ánh mắt của Syl, Blake biết là chưa thể để cho cô tự do nói chuyện được...

-Chuyện này khó giải thích... Bắt đầu từ lúc tôi chống...

Ngay lúc này, thanh gươm chợt rung lên bần bật trên vách núi làm nứt cả vách đá. Mặt Blake cũng biến sắc theo, hắn đột ngột buông cô bé và rút thanh kiếm ra, rồi giật thanh kiếm vào khoảng không....

"Keeng...!"

Tiếng kim loại vang lên rền rĩ. Một thanh gươm to bản bổ thẳng xuống thanh gươm của Blake. Nhưng lực phản công của Blake cũng tương đương với lực bổ xuống khiến cho cả thứ vũ khí gì chặt lấy nhau. Cái bóng tàng hình hiện lên giữa khoảng không, một người lính footman trong trang phục giáp sắt mà chũng ta đã biết xuất hiện... Takada...
Blake không thể tránh né, hắn buộc phải tấn công vì ngay những đườmg kiếm của Takada nhằm vào hắn cũng không chút nương tay. Tiếng sắt thép bổ dồn lên nhau chát chúa như thể hai tên đó thực sự là kẻ thù của nhau vậy...

-Takada, mày tỉnh lại đi - Blake vừa đấu vừa hét lên - Là tao đây, mày không nhớ sao

-Dĩ nhiên là ta nhớ, tên Orc của bộ tộc Undead... Blake - Takada giọng đáp trả, đầy tức giận.

Mọi chuyện diễn ra ngay trước mắt của Sylvanas bất ngờ và nhanh chóng đến nỗi chô không thể hiểu được. Nhưng trong khoảnh khắc bất ngờ ấy, chính cô cũng bị vạ lây...

-Đứng yên... - Blake lúc này đã dí sát gươm vào cổ của Sylvanas, nhưng hành động này có vẻ hơi gượng gạo.. trước đây chưa bao giờ hắn làm thế... miệng thở hồng hộng, khói trắng bốc lên từ hai lỗ mũi. Blake đưa mắt sang Sylvanas..

-Nói cho hắn biết.... Hắn là ai...

Sylvanas cảm thấy điều gì đó bất ổn trong chuyện này... Cô nhìn sang bên kia và bắt gặp ánh mắt của Takada đầy lo lắng, cô không cảm thấy sự đùa cợt nào trong đó.

-Anh ta... Steath... đừng quan tâm đến tôi....

Blake sững sờ, trong phúc chốc hắn ta không biết phải làm gì thì Takada đã tận dụng cơ hội, bàn tay đang đưa về phía trước của anh ta giật mạnh một cái... toàn thân Sylvanas biến mất trong khoảng không. Ngay sau đó một khoảng khắc, Takada lao đến và đâm kiếm xuyên qua ngực phải Blake ... lưỡi kiếm lạnh khiến Blake tức thở, nhưng hắn ta cũng phản công, sống kiếm của Blake giữ chặt cho thanh gươm đang cắm vào ngực không xoay tròn - đòn sở trương của Takada - và đập thẳng lại rạch một vết lớn ngang ngực tên sát thủ. Hai kẻ bị thương bật ra, nhưng Blake không hề muốn đấu tiếp, hắn biến mất ngay khi hai lưỡi gươm vừa rời khỏi nhau...

Không gian chợt trở nên im lặng khác thường. Takada thân thể bị thương, máu dây trên bộ áo giáp màu vàng... thở một cách khó khăn nhưng nhìn Sylvanas với vẻ yên tâm....

-Tiểu thư không sao chứ? Xin thứ lỗi vì tôi đến chậm chễ...

Vẫn giọng đó, nhưng không hề lạnh lùng như ngày xưa.... Sylvanas cũng đáp lại, hơi run run nhưng không chắc lắm...

-S...Steath?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Minh Hải



Tổng số bài gửi : 791
Points : 168
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   17/1/2010, 22:23

Phần 8: Ngã rẽ của trái tim



Ngày hôm sau, Sylvanas thấy cần phải làm rõ về sự nghi ngờ của mình. Và có vẻ những gì cô suy đoán là đúng sau lời nói của Muradin...

-Thật thế sao? - Syl vẫn chưa yên tâm

-Ta đã nói rồi. Ta bắt được cậu ta trong lúc cậu ta cận kề với cái chết và bị bỏng khắp cơ thể. Cậu ta thậm chí còn không nhớ mình là ai nữa...- Muradin trả lời mệt mỏi. - Và cho ta biết tại sao cậu bé này lại bị thương sau khi cô đưa về.

Sylvanas kể lại câu chuyện với Muradin, về cuộc chiến nhỏ vừa xảy ra ở vực núi, nhưng dĩ nhiên là có lược bớt một số chi tiết. Muradin thậm chí còn tỏ ra kích động khi nghe đến việc Steath có thể đánh cho Blake rút lui. Đáng ra là ông ta đã nhảy vào ôm lấy Steath (giờ ta tạm gọi thế) nếu Medic không đuổi ông ta khỏi phòng bệnh. Nhưng Syl thì có vẻ dễ dàng hơn vì phụ nữ bao giờ cũng tin tưởng nhau...

-Chỉ 15 phút, và đừng làm ồn nhé cô Windrunner.

Steath suýt tí nữa lộn vòng khỏi giường khi nhìn thấy Sylvanas, anh ta vội vàng giấu mấy mẩu giấy gì đó rồi ngồi dậy, nhưng một cơn đau nhói ở ngực khiên cậu ta gập cả người xuống... Syl nhìn điệu bộ kỳ cục lúc này của anh mà cười phì. Ai nghĩ một sát thủ lừng danh của Dark Force lại có những lúc như thế này... nhưng cô vẫn muốn kiểm chứng lại.... nhưng phải có cách của nó... Một nụ cười trên khuôn mặt trái xoan của cô gái.

-Xin lỗi vì đã làm anh bị thương thế này - Syl cầm lấy tay anh. - Tôi cũng muốn cám ơn anh.

Steath hơi lúng túng. Anh ta đỏ mặt cười lại...

-Không có gì thưa cô... đó chỉ là...

Nhưng Sylvanas không để anh nói hết, cô kéo tay áo phải của anh lên và nói

-Tôi xem vết thương của anh được không? Ơ...

Có vẻ như điều Sylvanas tìm không có ở đấy, cô hơi bất ngờ một chút...

-Tôi tưởng anh có một vết xăm ở....

Steath tỏ vẻ hơi bất ngờ ... anh ta kéo ống tay bên trái lên, để lộ một vết xăm màu đỏ có hình dạng một thanh gươm đang bốc cháy...

-Tại sao cô biết? Tôi cũng không hiểu tại sao tôi có hình này. Thực ra thì tôi không nhớ gì khi được ông Murradin đưa về đây, chỉ biết chuyện cũ qua lời kể của ông ấy

-Nhưng anh biết tên anh phải không? - Syl cố gắng hỏi thêm

-Steath.... đó là cái tên duy nhất mà tôi nhớ đến....

Sylvanas cảm thấy một cảm giác kì lạ, không biết là vui hay mừng.... Takada đã bị mất trí nhớ!


Những ngày sau đó, Sylvanas trở nên cẩn thận hơn nhiều khi nói chuyện với anh, ngăn chặn tất cả các dấu hiệu có thể khiến "Steath" nhớ được bản thân mình là ai. Đồng thời cô cũng sử dụng cọc do thám khắp nơi để tránh việc Blake có thể xâm nhập. Dĩ nhiên là lý do xâu xa của việc này chỉ có cô mới biết, nhưng điều đó ít nhiều làm Cyrax hơi ghen tị với anh chàng lính mới kia... thực ra hắn ta già hơn anh. Nhưng mối lần Cyrax định nói, thì Syl đều ôm anh dỗ dành...

-Anh đừng trẻ con thế! Anh ta đã cứu em mà. Ít ra thì em cũng phải chăm sóc cho anh ta khỏi bệnh chứ.

Vậy là Cyrax đành phải im lặng. Syl thì hi vọng rằng sẽ lôi kéo được Takada sang bên Light Force cho dù anh ta có hồi phục trí nhớ đi nữa. Cho đến một buổi tối, cô vào phòng bệnh và không thấy anh ta đâu.... Medic phát hoảng lên khi thấy bệnh nhân của mình trốn mất, nhưng có vẻ chỉ là bức bối mà đi chơi chứ không phải là bỏ đi vì thanh gươm và bộ áo giáp của anh vẫn treo trong phòng. Syl đi về phía cửa sổ mở và nhìn quanh.... một tiếng sáo đưa ánh mắt cô về đỉnh tháp viễn vọng... nơi có một bóng người đang ngồi đó. Cô cảm thấy thú vị, chân trèo lên bục cửa và cũng bắt đầu trèo sang bên ấy... nếu Medic mà thấy thì chắc cô sẽ bị cấm cửa luôn, nhưng cô vẫn thích cảm giác này.... Cô nhẹ nhàng lên đỉnh tháp mà không ai biết, kể cả Steath, anh đang ngồi một mình và thổi sáo... tiếng sáo trong và buồn như một điều gì đó nuối tiếc nhưng đầy hi vọng, tiếng sáo thôi thúc lòng người nhưng lại khiến cho người ta sợ hãi, rồi lại có thêm can đảm... và cô gái bắt đầu hát... Một bài ca ánh trăng...

Một bản hoà tấu được thực hiện mà chính những người trong cuộc cũng không để ý. Chỉ đến khi nó dừng lại, Steath mới giật mình quay lại. Trăng đêm nay sáng lắm.... nó tràn vào làm hình ảnh cô gái thêm rực rỡ, trong mà xa vời vợi, chỉ cố thể nhìn mà không thể chạm đến. Nhưng nếu chạm đến được thì sao. Chỉ thấy Sylvanas ngồi xuống cạnh anh... Cô cười:

-Trăng hôm nay đẹp quá. Xem ra anh cũng là người thích sự lãng mạn

Steath hơi cúi mặt xuống. Anh ta cũng đáp lại rụt rè...

-Chỉ là... tôi cũng không biết. Có vẻ như thói quen cũ khó bỏ của tôi. Từ khi về đây tôi vẫn lẻn ra ngoài mỗi tối.

-Anh thổi sáo hay lắm. Anh học ở đâu vậy.

-Không... nó tự đến trong đầu tôi. Tôi đã thức mấy tối để gọt cây sáo này.
Đó là một cây sáo làm bằng gỗ bạch dạ, một loại cây mọc khá nhiều ở vùng Holy Zone. Nó được khắc một vài chữ rất nhỏ nhưng khó để thấy trong buổi tối mập mờ thế này. Sylvanas hơi tò mò một chút, muốn xem nhưng Steath nhất định không chịu.

-Đó là bí mật của anh phải không - Syl cười, nhưng có ý định xem bằng được

Steath lắc đầu, nhưng tay lại nhét cây sáo vào trong tay áo.

-Không, đó chỉ là...

Bất ngờ Syl với tay đến cầm cây sáo làm cho anh không kịp phản ứng. Nhưng hơi quay người một chút là có thể tránh, khiến cho Sylvanas mất đà.... một cơn gió nỏi lên và cô gái ngã xuống tháp, từ độ cao trăm mét... Gió lùa vào mi mắt... Sylvanas định hét lên nhưng một bóng đen đã lao theo từ trên đỉnh tháp không chút ngại ngần làm cô bàng hoàng không thể cất tiếng. Steath đã lao theo ngay cái khoảnh khắc anh chụp hụt cô.. Steath đưa tay với lấy Syl:

-Đưa tay cô đây....

2 người vẫn cách nhau một khuỷu tay, còn quá xa so với vài chục mét tới mặt đất. Nhưng Steath nhanh hơn điều có thể nghĩ đến, chân đạp mạnh vào vách tường gần nhất khiến thân hình đang rơi xuống vôn đã nhanh càng nhanh hơn và chụp lấy cô bé, nhưng điều đó chỉ khiến mọi việc thêm tồi tệ chứ không giúp được việc cứu người khi cả hai lao xuống với vận tốc điên cuồng hơn. Hai đôi mắt giao nhau, Syl chợt nhận thấy một ánh lửa trong mắt của anh....

-Flame!

Một ngọn lửa từ tay của Steath bốc mạnh xuống dưới đất, một cơn gió mạnh đồng thời đảy ngược chiều bọn họ rơi khiến tốc đọ rời chậm lại, nhưng vẫn không giảm bao nhiều. Ngay lúc ấy, Sylvanas nắm lấy bàn tay tạo ra ngọn lửa của Steath.... tay anh chợt rung động... ngọn lửa biến sang màu xanh và tạo thành một tia băng giá xem lẫn với lửa. Tiếng crack vang lên giòn tan theo đà rơi của họ và kết thúc bằng 1 tiếng bịch nhẹ nhàng. Syl ngã đè lên Steath.... và cả hai đang chạm môi vào nhau....

-A

Sylvanas choàng dậy. Cô đỏ bừng mặt và chạy đi với vận tốc nhanh nhất có thể để lại Steath đang nằm bất động ở đó. Một nụ cười nửa miệng xuất hiện trên môi anh.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Minh Hải



Tổng số bài gửi : 791
Points : 168
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   17/1/2010, 22:24

Phần 9: Thanh gươm của kẻ chiến thắng

Đưng yên lặng trên đỉnh tháp như mọi ngày, Steath đang ngồi nhìn cây sáo bằng gỗ của mình. Trên đó khắc tên, nhưng không phải khắc tên chủ của nó mà là người mà nó muốn hát tặng. Hôm nay, Syl có lẽ sẽ không đến, nên tiếng sáo của kẻ lãng tử sẽ gửi đi theo gió để tới một phương trời bất định, cây sáo kề sát vào môi khiến cho cảm xúc đột ngột dâng trào, thở khẽ như không dám thở, nhưng tiếng sáo cũng đủ đễ cất lên díu dắt trong màn đêm. Dừng lại để một cơn gió nhẹ nhàng trôi qua, trăng đã lộ sau đám mây khiến Steath sững sờ, trăng khiến bóng một người khác ngồi cạnh, im lặng đến mức anh không hay biết. Người bên cạnh vẫn ngồi đấy, bên cạnh Steath, hai tay giữ lấy cái đầu hơi gục xuống như đang phân vân không biết xử trí ra sao. Steath không nói, đưa tay cầm chiếc sáo lững lờ trên không, rồi thả cây sáo ấy vào không gian buổi đêm bất định... Một giọng nói lạnh lùng phát ra, không phải từ Steath, mà từ người ngồi bên:

-Quyết đấu!

Steath đáp lại, giọng nói sắc lạnh:

-Ngay bây giờ nếu ngươi muốn.

Người kia đứng thẳng lên, ánh trăng làm thân hình vốn chìm trong bóng tối của anh ta hiên ra cùng cặp bán nguyệt song đao đang ánh lên những sắc xanh rợn người. Đó là Demon Hunter - Cyrax. Steath không đứng dậy, chỉ đưa tay về bên cạnh và rút ra một thanh gươm nặng trịch, nhưng cánh tay cầm kiếm cứ như thể nó chỉ là một chiếc lá. Steath lấy hai tay đội cái mũ sắt lên đầu, nhưng anh ta lại bỏ ra và vứt nó đi. Có vẻ như nó thích hợp cho cuộc hỗn chiến ngoài sa trương hơn là cuộc chiến tay đôi này. Cyrax nhảy vọt lên phía trước, tại toà tháp bên cạnh và giữ nguyên một chân đứng thủ thế, hai cánh tay giang rộng ra như cánh đại bàng. Nhưng cuộc chiến chưa bắt đầu, hai bên vẫn nhìn nhau dợi một dấu hiện... dấu hiệu cho cuộc chiến. Đó là những giây đếm ngược....

-Keeng...

Tiếng đồng hồ điểm đúng nửa đêm, cũng là tiếng hai thứ binh khí chạm nhau chói tai. Nếu có ai nhìn lên bầu trời khi ấy, họ sẽ chỉ thấy một tia sét chói loà. Hai tay run bần bật vì phấn khích, Cyrax đang ở trên không xoay ngược người lại đưa chân móc ngược về phía Steath, nhưng Steath nhanh hơn, nghiêng người lại và đáp trả bằng một mũi kiếm hiểm ác. Khoá! Mũi kiếm trượt trên thanh bán nguyệt đao rồi ngay lập tức bị khoá lại, kéo cả người Steath về phía Cyrax, cánh tay rảnh của Cyrax lấy sẵn lực từ trước, nhằm thẳng vào người của Steath cùng ánh sáng xanh rợn người của lưỡi gươm.... Trong khoảnh khắc ấy, một thoáng tự mãn trong Cyrax khiến anh buột miệng nói:

-Ta đã thắng

Cho đến lúc này, cả hai vẫn đang ở khoảng giữa của tầng không!

Lưỡi gươm đã kề sát cổ và có thể cuốn mọi thứ bay đi.... Nhưng trên mặt của Steath có sự biến động, anh ta chợt nhả tay ra và buồng kiếm, nếu anh ta né đòn được, thì lúc này là lúc Cyrax sơ hở nhất. Nhưng anh ta không làm. Chỉ hơi nhoài người lên để lưỡi gươm không động vào nơi yếu hại, nhưng xung lực mạnh mẽ khiến cho toàn thâm Steath bay thẳng vào bức tường và rơi xuống đất như một chiếc lá khô. Cyrax đã bật lại về phía đỉnh tháp, nhìn bóng người rơi, nhìn cái bóng tội nghiệp kia ngã xuống, nhưng ánh mắt lại lộ vẽ hoảng hốt...

Một bóng đen khác đang ở dưới và lao đến cưu đỡ một Steath đang rơi với vận tốc của một viên đại bác. Người ấy nhảy lên và đưa hai tay tới cái thân xác bất động, Nhưng tất nhiên lực đẩy xuống mạnh hơn và kéo cả hai xuống và một cú rơi không hoàn hảo khác thành công. Bóng người kia hai chân quỵ xuông đất, thâm tím và rĩ máu khi cố gắng đỡ cho Steath, đưa ánh mắt xanh lên như muốn hỏi kẻ đã gây ra chuyện này hiện vẫn đang đứng ở trên đỉnh tháp...

-Tại sao vậy, anh Cyrax?

Cyrax không nói gì.. anh muốn tránh cái ánh mắt đầy phán xét kia của người duy nhất khiến anh chùn bước.... Sylvanas...



Hai con mắt của hai người vốn là người yêu và vẫn đang là người yêu của nhau nay chợt có một khoảng cách lớn. Cyrax đang đứng trước mặt Syl, nhưng không thể nói điều gì biện minh cho hành động của mình. Syl nhìn anh, nhưng mắt ướt súng và đỏ hoe, môi cô hơi mấp máy run run trong khi đang giữ chặt lấy thân thể Steath đang bất động trong tay cô, khong có dấu hiệu của sự sống. Lúc này, cô chỉ muốn nỏ tan thành bọt bong bóng để không bao giờ phải suy nghĩ, phải lựa chọn hay phải đối mặt với thực tế nữa. Những người cô quan tâm đều phải chịu kết cục thế này sao? Cô nói như hét lên với Cyrax:

-Đồ tôi, chẳng lẽ anh không thể dừng việc giết người lại sao?

Cyrax càng cảm thấy bối rối..

-Ơ... Không, anh chỉ....

-Phải, anh chỉ giết một người đêm nay thôi phải không, vậy anh còn muốn giết ai nữa chăng? Có phải đó là tôi không?

-Nhưng, anh có lý d.....

-Em đã nhìn nhầm anh! Mọi Demon Hunter đều là kẻ khát máu! Tôi....

Chợt Sylvanas cũng cảm thấy mình đã nói điều mình không nên nói. Cyrax trong vẻ mặt chết lặng như đau đớn khi thấy người mình yêu cũng khinh rẻ Demon Hunter như bao người khác ở vùng đất ánh sáng này. Cyrax đưa thanh bán nguyệt đao còn thấm máu lên, soi rõ nét mặt anh. Vẫn khuôn mặt ấy và một dải khăn bịt mặt có hai vết sáng hằn lên, nhưng nó không còn gì khác ngoài sự ảm đạm và độc ác của một con quỷ chăng? Cyrax không phản ứng gì khác, chỉ quay người lại và đưa thanh bán nguyệt đao thẳng sang ngang. Ánh lửa ản trong dải băng chợt sáng lên cùng lời tạm biệt:

- Nếu cho tôi cơ hội làm lại từ đầu, tôi vẫn sẽ lựa chọn đã yêu em.

Sylvanas lặng người nhìn theo bóng hình khuất trong đêm, rồi lại chạy xuống thân hình đang lạnh dần trên tay cô. Chợt một tiếng ho khẽ và một bụm máu đỏ lòm theo đó phun ra. Có vẻ như đó là nguyên nhân khiến Steath tắt thở từ lúc nãy. Ánh mắt Sylvanas chợt lộ ra hi vọng, cô dùng tên băng điểm vào các huyệt của Steath để đẩy phần máu đọng trong cổ ra, mấy tiếng ho nữa vang lên và cơ thể của Steath bắt đầu chuyển động. Mi mắt hơi mở ra, Steath thấy bóng một người con gái đang nhìn mình khiến cho anh giật mình lùi lại. Trong khi đó, Sylvanas không dấu vẻ vui mừng của mình, ôm chầm lấy Steath mà khóc nức nở:

-Anh... đồ tôi! Sao anh không chết luôn đi chứ!

Steath nhớ lại trận huyết chiến trước đò và đoán dần ra sự việc. Anh định đảy Syl ra nhưng vẻ đẹp của cô khiến cho anh không biết xử sự thế nào cho đúng. Anh hùng dù bất kì thời đại nào cũng không thể qua được cửa ải phân tranh này.... Hai tay Steath vòng lên vai Sylvanas, vuốt lên mái tóc đầy ánh trăng, và một lần nữa, không phải là vô tình hay bất ngờ....

Họ hôn nhau
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Minh Hải



Tổng số bài gửi : 791
Points : 168
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   17/1/2010, 22:24

Phần 10: Gió xoay chiều

Trong khu vườn đầy hoa và ánh sáng, có hai người đi song song với nhau, không nói với nhau câu gì, vì đối với họ những điều nên nói họ đều đã hiểu. Một cái bóng nhỏ nhắn trong bộ áo cánh màu hồng, đôi mắt nhỏ long lanh thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn sang người bên cạnh, một người trẻ tuổi nhưng can trường, anh ta vốn là kẻ nói nhiều, rất nhiều là đằng khác, nhưng hôm nay anh chỉ muốn là kẻ lắng nghe... Cô gái hiểu điều ấy, nhưng biết nói gì với anh trong lúc này? An ủi hay khích lệ? Hay một lời khuyên nhủ trái với suy nghĩ của chính mình. Cô bé không nói nhưng ánh mắt của cô phần nào giúp anh vượt qua được điều này. Đôi lúc, có một đạo lý kỳ lạ mà mọi người không hiểu: "Chỉ cần có thể cười, thì vẫn sẽ có ngày mai"... một nụ cười hiền dịu trên khuôn mặt cô gái... Chàng trai cởi bỏ bộ mặt nặng trĩu, cũng ngẩng đầu lên cất một tràng cười dài:

-Hâm.... bị người ta đá rồi mà con cười - Giọng nữ nói khích

Người con trai kia bụm miệng lại, nhưng vẫn cười không dứt, lấy tay vò lên mái tóc hung đã chải thẳng của cô bé làm cho nó rối bù. Hắn ta vẫn cười, tiếng cười giống như một tiếng kêu của quỷ. Cô gái vội đẩy anh ta ra, hai tay tạo thành hai quả cầu màu xanh và màu đỏ khiến cho anh ta ngã dụi xuống đất. Vò lại mớ tóc bị rối, cô bé lại trêu anh ta:

-Em đã nói, với tính cách của anh thì sớm muộn gì cũng bị con gái giận, hèn gì anh lấy tên gọi là Cyrax.

Cyrax ngồi trên đất, mặt ngẩng lên, dưới lớp vải có một điều gì đó hơi kì lạ biến chuyển, những vết thâm như vết bỏng chạy quanh viền của mắt mà từ nãy đến giờ bị tóc che kín. Rồi lại vươn dài người ra nằm xoài xuống mặt đất, Cyrax chỉ lên bầu trời:

-Em có thấy những con chim trên cao kia không Angel?

Angel ngẩng lên, những con chim to lớn đang sải cánh trên bầu trời, chúng bay thành hình một đầu mũi tên... cứ như vậy, con trước bay đi, chịu mọi vất vả để tạo thành luồng gió nâng đỡ cho cả đàn phía sau. Angel nhìn lên trên, rồi cũng y như động tác vữa này của Cyrax, cô nằm nhoài người lên bãi cỏ...

-Anh đã là cánh chim nâng đỡ cho em suốt bao năm... vậy hôm nay, em sẽ làm cánh chim nâng đỡ cho anh.

Cyrax hững hờ trả lời:

-Anh có nên quên nàng không?

Angel chỉ về phía đàn chim vẫn đang bay ấy, giọng nói nhẹ đến mức chỉ vừa đủ để nghe:

-Theo anh... những cánh chim kia có từ bỏ cho đến khi đến được vùng đất hứa không?

Cyrax không đáp. Anh mải nhìn con chim trên cao, nó sà xuống đáp trên cánh tay nhỏ xinh của Angel...

Nhưng buổi sáng ấy... anh đã quyết định....


Sylvanas nhún người lên cao, đưa tay với lấy bông hoa Syn nhỏ bé bị cơn bão đêm qua cuốn đến tận trên bờ tường. Cô không hề biết nó từ đâu tới, đó là loài hoa được trồng nhiều trên quê hương cô. Người ta yêu nó vì sức sống mạnh mẽ của nó. Cho dù chỉ còn một chiếc lá, nó có thể đâm chồi nhảy lộc dể trở thàn một vườn hoa đẹp. Nhưng nó không hẳn là trường tồn, vào buổi tối khi nó ra hoa, nếu người ta bứt đi bông hoa đầu tiên của nó.... Nó sẽ chết....

Chợt trước mặt cô tối đen, một bàn tay đã che mặt cô lại. Nó thô ráp đến khó chịu nhưng Sylvanas không hề cảm thấy điều ấy. Cô đưa tay lên nắm lấy bàn tay ấy, khiến những xúc giác nhảy cảm trên đó khiến cho chính bàn tay ấy run run. Cô bé cười khúc khích:

-Không ai như anh hết... Steath.

Cô gái quay lại, nhưng cô chỉ thấy một bó hoa màu trắng, một bó hoa Syn. Steath giữ nó trên túi đeo trước ngực khiến cho anh bây giờ giống như con chuột túi lớn màu vàng, nhưng điều làm Sylvanas ngạc nhiên...

-Sao anh lại....

Nhưng cô không hỏi nữa. Cô thấy chiếc áo của Steath vẫn còn ướt nước mưa đêm qua. Có lẽ anh sẽ thấy vất vả nhiều lắm nếu không có nụ cười cảm ơn của Syl. Nhưng cô chợt nhớ tới chuyện hồi đêm, bất giác đỏ mặt và chạy đi, để lại 2 thứ, một người một bó hoa ở ngoài. Quả thật Sylvanas luôn cảm thấy điều gì đó bất ổn xảy ra với cô khi cô ở bên Steath-Takada, nhưng không thể hiểu được. Nó khác với cảm giác bên cạnh Cyrax... đâu là tình cảm, còn đâu là tình bạn? Cô chợt thấy bối rối nhiều, cho đến khi một vật gì tròn tròn lộ trên khe cửa sổ... Syl tò mò bước ra thì vật ấy cũng bay lên, một quả bóng bay màu hồng mang theo một chiếc gương nhỏ xinh xắn, vừa đủ soi khuôn mặt đỏ bừng của cô lúc này. Cô nhoài người ra ngoài, hét to:

-Anh định làm gì thế... Steath?

Người bên dưới đáp lại:

-Anh muốn nói với em một câu! Không, chỉ 3 chữ thôi!

Sylvanas cảm thấy trong lòng rạo rực một cảm giác cô kì lạ. Cô chợt cảm thấy ngượng ngùng, nhưng đôi chân thôi thúc cô đi ra. Nhưng cô chợt dừng lại trước của phòng và lấy ra một cây sáo bằng gỗ, cây sáo của Steath... trên đó có khắc tên một người: "Sylvanas Windrunner"

"Yêu? Có phải không?

Cô bé đi xuống, đứng trước mặt Steath và mỉm cười:

-Vậy bây giờ, anh muốn nói điều gì với em?



0 giờ 30 phút.... trên cổng thành Holy Castle, có hai tên lình footman trực đêm đang ngồi tán chuyện với nhau. Một tên trong đó có vẻ như đang có chuyện hay, bàn tán rồm rả đên mức thu hút cả đám lính xung quanh lại Bọn chúng tròn mắt lên nghe tên kia kể chuyện, một số đứa còn tỏ vẻ kích động rồi ra một vài dấu hiệu thô bỉ nhưng lại làm cho cả lũ cười sằng sặc. Tên footman vẫn hăng máu kể:

-Phải... sau cuộc chiến đó, phải nói là tên Steath được lợi dã man. Làm sao một footman có thể đụng vào công chúa băng Sylvanas.

-Ha ha, mày nói như thật. Tao nghĩ sau vụ này tên Demon Hunter kia không để yên đâu. Đoạn đánh nhau trước đó chẳng phải tên Cyrax đã thắng còn gì.

-Xì biết đâu đấy, tên kia giả vờ thua thì sao?

Tên kể chuyện vuốt vài sợi râu lơ thơ mọc trên cằm. Vẻ mặt ra vẻ trí thức:

-Tao đã quan sát từ đầu đến cuối, bọn chúng oánh nhau căng lắm, giả bộ thì chết là cái chắc. Tao nghĩ tên Steath chỉ tình cờ may mắn thôi.

Bọn lính vẫn chăm chú nghe mà không để ý một làn gió nhẹ thổi ngay bên chúng. Dĩ nhiên, ai mà để ý chứ? Vì một tiếng động lớn hơn nhiều khiến cho bọn chúng giật bắn mình. Nhoài cả người ra ngoài thành, tên footman há hốc mồm khi thấy có hàng ngàn các quái vật Undead đang hành quân, tấn công thẳng vào thành. Cái gã kể chuyện vừa nãy, hình như là đội trưởng của đám lính, vội hét lên:

-Thắp đèn báo động nhanh... chúng ta bị tấn công!!!

Đám quân nháo nháo châm lửa lên ngọn đèn chính. Nhưng một tên vội quay xuống., vẻ mặt lộ sự hoảng hột:
-Báo cáo, hai bờ thành bên cạnh cũng bị giáp công. Bọn họ đã thắp đèn báo hiệu!

Gã footman kia hơi lo lắng, nhưng vẫn giữ bình tính. Vội chỉ huy đám quân trấn giữ vùng đại bác thủ thành, hắn đừng trên bờ tường nhìn vào địa hình trước mặt, đúng là đám quân đã tấn công ở cả ba cổng. Tên đội trường nhìn ra xa, tính toán cự ly và vận tốc cho đến khi chúng đến tầm bắn: 3.... 2....
"Phập"

Một lưỡi kiếm màu đen xuyên qua cổ họng của gã làm cho gã gục xuống - nhanh như một cái chớp mắt. Gã vẫn còn sống nhưng không thở được, chỉ hướng ánh mắt đầy kinh ngạc về phía kẻ đã giết mình đang thanh toán từng thành viên còn lại trong đội trong im lặng...

Blake ngồi trên bờ thành im lặng, tay cầm một chiếc khăn có vẻ hư là áo của một tên lính nào đó chùi vết máu trên lưỡi gươm. Nhìn đám quân Undead đang ngày càng áp sát toà thành chính, hắn ta cười một cách đáng sợ, và cất tiếng hỏi với một kẻ đáng sợ không kém đang ngồi bên cạnh:

-Mọi chuyện thế nào rồi anh bạn?

Người này đang ngồi gác chân một cách thoải mái, tay đang cầm một quyển sách nhỏ đang đọc dở, nhưng giọng nói sắc lạnh của người ấy thì không ai có thể lầm được:

-Đúng như kế hoạch.

Takada...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Minh Hải



Tổng số bài gửi : 791
Points : 168
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   17/1/2010, 22:24

Phần 11: Kẻ dẫn dụ - người khởi động

Toà thành Holy Castle vang lên những tiếng kèn chói tai... những quả chuông vốn ít khi sử dụng vang lên với tiếng động lớn nhất mà nó có thể tạo ra. Những anh lính đang nằm ôm gối ở nhà vội bật dậy, vơ lấy vũ khi chạy ra chiến đấu. Uther đứng trên đỉnh toà thành và dưa cây búa sấm sét lên cao... một vùng mây đen bị ánh sáng vạch ra khiến cho cả toà thành rực sàng - Tất cả sắn sàng cho cuộc chiến.

Muradin, đứng trên toà thành nhìn bao quát trận địa, nhận thấy tất cả các cửa đều có tướng địch, nhưng có thể khống chế được bởi toà thành, nhưng binh lực của chúng tập trung ở chòi chính. Muradin ra hiệu cho hai tên lính footman ở gần đó, đưa cho chúng một mảnh giấy nhỏ có ghi loằng ngoằng mấy chữ xấu như ma, ngay lập tức bọn chúng gật đầu và rút lui. Muradin ánh mắt thâm đen nhưng còn sắc sảo, ông quay về phía người đội trưởng footman bên phải và đặt tay lên lưng hắn (không với tới vai):

-Steath... cửa giữa là của cậu. Dụ chúng vào bẫy.

Steath chỉ đơn giản gật đầu không đáp. Chính xác, cả Steath lẫn Cyrax đều không nói gì khi đứng cạnh Muradin, cả hai là người đến sớm nhất khi nghe thấy tiếng chuông báo động nhưng là người cuối cùng nhận được sự phân công cần phải làm gì. Nhưng điều trớ trêu là có vẻ hai người được dành lại cuối cùng để phối hợp với nhau... Vì Muradin cũng nói với Cyrax một lời tương tự chỉ khác ở công đoạn:

-Cyrax... cậu kích hoạt cái bẫy, đừng để xảy ra sơ suất.

Cyrax nắm chặt lấy tay của Muradin với sự chắc chắn cần thiết để người khác tin tưởng. Xong đưa mắt về phía Steath, Steath cũng dáp lại bằng một ánh mắt sắc lạnh, rồi không nói một câu, cả hai cùng chạy tới chòi chính - nơi vừa bị đột nhập không lâu...


Steath cúi xuống dò xét hiện trường đầy máu dính trên tường thành, trong miệng lẩm bẩm một vài từ gì không nghe rõ. Trong khi đó, Cyrax đang chỉ huy quân lính đẩy lùi lũ quái vật xuống dưỡi chân thành. Bọn họ tiến đến vừa đúng lúc lũ Undead đang cố gắng mở cổng. Tay vung lên thật mạnh làm một con quái vật to xác lủng cả ruột bay ngược xuống dưới, Cyrax nhảy lùi lại phía Steath đang xem xét... vẫn không nói với nhau câu nào, chỉ đưa mắt với ý nói:

"Tới lượt người đấy."

Steath gật đầu, tới lượt anh phòng thủ tường thành, nhưng không phải là để chiến thắng. Đúng như tính toán đã vạch sẵn của Muradin, chủ lực của Dark Force lúc này dã dồn cục về phía thành giữa, trong khi những đạo quái vật nhỏ vẫn tấn công vào hai bên làm quân số thủ thành bị phân tán, Steath có thể nhìn từ đằng xa, một kẻ đầy quyền uy đang thống lĩnh đám quân của mình tiến tới - Lord Archimode. Steath nở một nụ cười được che bởi lớp giáp dày cộm, cậu ta đứng thẳng trên tường thành, đưa thanh kiếm về phía trước với vẻ thách thức tất cả, những ngọn gió chướng táp vào làm cho những mảnh giáp rung lên bần bật. Ngay lúc ấy, một tia sáng chói loà, những tia lửa đỏ lòm đã bay tới trước mặt anh cùng một tiếng nổ vang rền. Một mảnh áo giáp bị vở vụn, cả người bốc cháy, Steath ngã thẳng xuống dưỡi chân thành. Nhưng liệu điều đó có nằm trong kế hoạch?


-Steath! - Cyrax chợt hét lên một cách kích động, anh ta vội ra lệnh hé mở cổng thành đề cứu lấy tên đội trưởng đang nằm sóng soài dưới mặt đất. Nhanh như một tia chớp, ngay khi cổng thành vừa hé thì hai tia sáng xanh đã cắt ngọt những bộ xương đang cố chen vào. Đưa tay lên sử thuật gọi linh hồn, con quái vật to béo đang định hạ đòn sát thủ vào Steath bị khựng lại đờ ra, nhưng những sợi chỉ năng lượng không đỡ nổi thân hình cục mịch ấy và nó đổ thẳng xuống người Steath. Nhưng tên đội trưởng footman kia cũng không dễ chết, thanh kiếm hững hờ nhô râ đã chống được cả tảng thịt đè vào người trước khi Cyrax kịp kéo cậu ta ra khói đó. Nhanh như lúc vào Cyrax chọn đường tắt ngay trên đầu lũ Undead chạy ngược lại. Trong khi đó, Steath tưởng như đã bất tỉnh thì lại nói thầm với Cyrax một cách tỉnh táo...

-Có cảm biến.

Cyrax tái mặt, chân đột ngột tăng lực đẩy vọt thẳng vào trong thành trước khi cả cánh cửa to lớn bị vỡ đôi sau hai tiếng nổ khủng khiếp. Trong đám bụi mù, Cyrax và Steath nhận ra tác phẩn của Goblin, chuyên gia thuốc nổ của Dark Force. Hắn đã tranh thủ tàng hình vào ngay lúc cánh của mở. Ngay trong đám khói, tiếng bước chân dồn dập của lũ quái vật đã vào, chỉ có điều khác là chúng đã vào sai đường...

Lúc bước vào trong thành cũng là lúc bọn chúng bàng hoàng đứng yên tại chỗ. Chỗ chúng vừa bước qua không phải cổng vào, mà đơn giản chỉ là một cái rọ, tường được xây bít kín 2 bên và phía cuối đường là một cái cổng chắc chắn khác, nhưng 2 bên tường đám cung thủ đã chờ sẵn. Steath lúc này đã chạy lên trên cao, đường hoàng ngồi gác chân lên và lấy một đồng xu trong túi ra, búng nó lên trời... Đồng xu bằng vàng xoay mấy vòng trên cao, sau đó rơi dần, xuống giữa đám quái vật. Cả bầu trời tối om lại bởi một rừng cung tên, những tiếng gầm rú la liệt và các xác chết vốn đã từng chết lại đổ gục lần nữa... chúng tan thành bụi.
-Dừng!
Cyrax đưa tay lên xem xét... lũ quái vật không dám bước nữa, chúng lùi lại và tách ra làm hai phía.... để cho một nhân vật lớn xuất hiện... Ngay lúc ấy, không khí bỗng chỡ nên nặng nề đến tức thở, mỗi bước chân của "kẻ ấy" đến gần là nỗi sợ hãi lại tăng lên, không ai dám nhìn thẳng vào hắn như sợ bị chính hình ảnh ấy nuốt chửng, đáp cung thủ đột nhiên quyên mất nhiệm vụ, cây cung đã giương sẵn trên tay đột ngột hạ xuống. Ở dưới ấy, tên ác quỷ kia vẫn vuốt cái mà người ta có thể liên tưởng đến hai cái vòi bạch tuộc dưới cằm, cặp mặt với luồng sáng như hố đen, rồi một giọng khàn khản từ cổ họng hắn:

-Khách đến nhà, đáng lý ra chủ phải mở cửa.


Tên chúa quỷ đưa ngón tay chỉ vào cánh cửa đóng kín,, ngay sau đó là một tiếng động như tiếng một đoàn xe đang chuyển động: Một con quái vật màu xanh dương, có hình dạng tựa nửa giống nhân mã, nửa giống thủy quái dẫm đạp cả lên đám quân làm vướng đường nó mà xông vào. Chợt giật mình như vừa tỉnh khỏi một cơn ác mộng, Cyrax vội hô đám cung thủ tấn công, nhưng những mũi tên cứ như những que tăm bị lớp vảy sừng cứng của nó đẩy ra hết. Con quái vật mạnh khủng khiếp, một lần tông như thế ngoài làm cả cánh cửa lớn vỡ nát, còn không ngại ngần xén đi một khoảng tường thành mà 2 tên tướng trấn giữ đang đứng. Nhưng họ lùi lại kịp lúc, rút lui theo bờ tường vào lớp phía trong. Trong khi dó ở phía ngoài, Archimode cùng chúng tướng đã bước qua dẫy hành lang vào phía trong. Con quái vật màu xanh ấy vẫn thẳng tiến xông vào trong, phá huỷ tất cả những gì trên đường đi, cho đến khi gặp một con quái vật khủng khiếp không khác gì nó.

Archimode chợt dừng lại thận trọng ngay trước lớp cửa thứ hai. Con quái vật của chúng bị chặn lại bởi một con quái vật khác màu trắng dã như người tuyết. Hắn ta dừng lại có cái lý của nó, vì ngay lúc ấy cả thân hình to lớn của con quái vật bị một lực lớn tác động ngược lại, bắn ngược lại về phía Dark Force... thân hình to lớn ấy đổ gục ngay dưới chân của Lord Archimode, lúc này đang nhìn thẳng vào một kẻ khác đang đứng trên đầu con quái vật - Murradin - The Mountain King.

-Đã lâu không gặp, đồ quái vật - Muradin cười khẩy.

Archimode lạnh lùng nhìn. Dường như hắn đôi chút do dự khi nhìn thấy Muradin thủ thành. Nhưng xung quanh hắn có thừa đủ lực lượng, chỉ cần tất cả cùng tấn công thì mối lo duy nhất của hắn có thể nói sẽ bị triệt tiêu. Muradin cười khẩy, theo một cách khác, ông ta đã thắng trận này, cả đoạn đất nơi những tên tướng Dark Force đang đứng bỗng nhiên lún xuống... chính xác là sập xuống một cách bất ngờ. Lớp đất ở bên trên thực ra được phủ bởi cột chống bằng gỗ, chỉ cần một công tắc nhỏ là tất cả sẽ tự nổ và làm kéo những kẻ ở trên xuống bể chất độc đã chuẩn bị sẵn ở dưới. Một khi rơi xuống, bọn chúng chết chắc. Nhưng....

Tên Zolt vẫn đứng cạnh Archimode, lúc này cũng ở dưỡi hồ chất độc, đưa tay múc một ít thứ nước đó lên miệng và uống một hớp. Xung quanh Archi, Tauren ngồi dậy, lấy tay lau qua vết nước ướt dính trên mặt rồi trồi lên thở phì phó, dường như những điều này không hề có tác dụng với chúng. Tất cả những người bên Light Force ngạc nhiên cực độ, đó chẳng phải là thứ chất độc kị tà - thứ mà lũ quỷ bóng tối sợ nhất đấy sao? Muradin đứng thẳng dậy, không tin vào mắt mình thì ngay lúc ấy, một lưỡi kiếm đánh thẳng vào gáy ông khiến ông bay về phía hồ độc. Blake đã đứng bên cạnh ông từ trước và đợi thời cơ thích hợp ra tay. Muradin ngã xuống dưỡi mặt nước, cảm giác đầu tiên không phải là sợ hãi - mà là kinh ngạc. Toàn bộ số nước ở dưỡi đã bị đánh tráo bằng rượu rum. Chưa hết bàng hoàng thì xung quanh ông đã không còn đường thoát. Archimode hé nửa miệng, cong cái môi lên uốn thành một thứ mà người ta may mắn lắm mới có thể định nghĩa là nụ cười. Trong phút ấy, chợt Muradin chía mũi búa về phía trước, chỉ về phía tên footman đang bước tới gần ông...

-Steath! Có phải là ng....

Steath không nói gì, chỉ lẳng lặng bỏ cái mũ giáp nặng trịch, để lộ ra một dải băng bịt mặt màu đen. Tay phải hắn một thanh gươm gác trên vai, còn tay trái đang kéo theo một cái thân xác đẫm máu đi xềnh xệch, đó là Cyrax. Muradin không nói được thêm lời nào cho đến khi Takada ném Cyrax trả về phía Muradin. Hai mắt chạm nhau, Muradin vội cầm máu cho Cyrax. Giữa trùng vây, chỉ thấy Cyrax gượng dậy, nhìn về phía Muradin và khẽ gật đầu:

-Đúng như kế hoạch!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Minh Hải



Tổng số bài gửi : 791
Points : 168
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   17/1/2010, 22:25

Phần 12: Bẫy ngược



Trong lúc nguy hiểm cận kề cái chết, cả hai người ngửa đầu cười vang một tiếng. Cyrax đứng thẳng lên tựa hồ như chưa từng bị vết thương nào mặc dù máu vẫn rỉ ra từ vết thương. Cyrax kéo trong áo ra một cái túi chứa phẩm đỏ tựa như màu máu và vứt bẹt xuống trước mặt tên sát thủ kia. Anh nhìn thẳng vào Takada:

-Rất hân hạnh, ta không nghĩ ngươi để lộ chân tướng sớm thế!

Muradin cũng bật cười, trong khi đó Takada vẫn đứng khoanh tay... im lặng. Đám xung quanh tò mò, bắt đầu ồn ào, chỉ có Archi cảm thấy thú vị. Hắn lại cất cái giọng khàn khàn quen thuộc của hắn:

-Có vẻ như ngươi đã biết trước... Takada được cài vào?

Cyrax không đáp, chỉ cười khỉnh tựa như đồng ý. Muradin vẫn ngồi trên mặt nước phủ đầy rượu rum, dùng mũ giáp múc lên đầy rồi uống ực một hơi có vẻ sảng khoái. Ông ta cười:

-Bước thứ tư...

-Nghĩa là sao? -Archimode nghiêng đầu, tay vân vê bộ râu tỏ vẻ thắc mắc

Muradin phủi lớp đất trên bộ giáp và đứng thẳng lên, lấy trong túi ra một cái công tắc nhỏ màu đỏ. Trước cặp mắt tò mò của Archi, Muradin bắt đầu cười khẩy:

-Ta có thể nói cho người biết, toàn bộ toà thành này đã bị gài thuốc nổ. Chỉ cần một nút bấm, tất cả sẽ tan thành bình địa. Bọn người sẽ không thoát đâu.

Archi mặt hơi biến sắc, giọng khàn khàn:

-Thế, chẳng lẽ ngươi không sợ chết ư?

Ông ta cười khẩy, tựa hồ như không quan tâm đến điều gì sẽ xảy ra sau đó. Chư tướng hoảng hốt, nhưng bọn chúng không dám manh động vì sợ ông ta sẽ trượt tay. Chỉ có Archi giữ bình tĩnh, hắn ta hạ giọng:

-Thế ngươi cần điều kiện gì?

Muradin không đáp, quay sang Cyrax tựa hồ như muốn hỏi. Cyrax cũng đáp lại bằng một ánh mắt cương quyết như câu trả lời: "Nổ"
-"Click!"
Và khoảng khắc ấy... Muradin bấm nút.

Archimode đứng yên, một tay ngửa lên đưa trước mặt và nhìn chăm chú vào cổ tay chờ đợi trong khi những tên khác ôm đầu cúi xuống. Muradin ngạc nhiên cực độ, ông ta bấm cái nút lại lần nữa, rồi lại thêm lần nữa. Những tiếng click vang lên liên tục trong sự im lặng quái đản cho đến khi một cái công tắc khác... cũng màu đỏ được lấy ra từ trong túi của Takada. Archi lúc này bộ mặt lại có vẻ ngạc nhiên thích thú:

-Ồi... Thật tuyệt vời. Có vẻ như ông rất tin tưởng cậu bé này của chúng tôi.

Muradin chợt nhớ lại... tối hôm đó, có một vệ binh trong vai trò giám sát quân tàng hình.... đã kiểm tra ở phòng ông.... Mặt nhăn lại khổ sở, Muradin ngửa đầu lên bầu trời cười 3 tiếng vang. Archi cũng cười, nhưng lần này tới lượt hắn cười khinh khỉnh. Hắn ta tiếp lời:

-Chỉ tiếc ... Anh chàng sát thủ của ta quá tham sống sợ chết để bấm cái nút màu đỏ đó, phải không?

Cõ lẽ là thế... nhưng mọi điều lại không hẳn là thế.



Blake đứng trên một móm núi lớn và phóng tầm mắt ra xa. Những cánh chim bay tan tác như đang chạy trốn điều gì, cả những cơn gió chướng mang theo bụi màu đen cũng thổi ngược lại, đập vào mắt người bộ hành khiến cho họ phải chùn bước. Nhưng Blake vẫn mở căng mắt mà thưởng lãm cảnh đẹp, vì đây là cảnh đẹp hiếm khi xảy ra. Từ điểm này, hắn ta có thể nhìn thấy rõ những gì xảy ra trong bán kính 30 dặm, và đặc biệt nhìn rõ ở cột lửa cao ngất trời kia. Bên cạnh hắn, Takada đang buộc một chiến khăn màu xanh lá cay lên cánh tay bị thương, mắt lơ đãng tựa hồ như không quan tâm đến cái gì đang xảy ra... rồi một con chim sẽ nhỏ bị bụi khói độc làm ngã xuống ngay dưới chân anh, Takada nhìn nó, rồi nhẹ nâng nó lên bàn tay của anh, lại nhìn chăm chú hơn. Có vẻ nó đã yếu sức lắm rồi, hai cánh đã rũ xuống vì mệt, nó đã bay quá nhiều đối với tuổi của nó. Một cánh tay khác đỡ lấy con chim, từ tay người này, một tia sáng nhẹ nổi lên truyền vào con chim, cánh chim vốn lạnh ấm dần trở lại, rồi nó lại gượng lên, bay tiếp chặng đường nó vốn phải đi. Tên sát thủ ngẩng nhìn, con người toả ra hơi lạnh giá uy nghi kia cũng quay lại nhìn cánh chim bay xa....

-Đã đến lúc nó phải tự lập rồi. - Takada cười... một nụ cười hiếm hoi trong lốt sát thủ

Người kia không đáp cho đến khi cánh chim bay đi cuối tận chân trời. Tâm sự của hắn phức tạp như cuộc đời của hắn, nhưng một tiếng ậm ừ khẽ như đồng tình với Takada. Rồi ông ta quay lại, một mái tóc dài bạc trắng trên một khuôn mặt còn khá trẻ để sở hữu mái tóc đó. Thanh kiếm bên hông hơi động đậy như một thứ chứng minh cho quyền lực, sức mạnh và trí tuệ của đế vương, đang rung lên mạnh mẽ như thể muốn thoát ra ngoài tung cánh, nhưng bao kiếm màu đen nặng trịch làm bằng chì kềm giữ nó lại như một thứ kiềm giữ.

-Làm tốt lắm.... Takada. - Arthas nhoẻn miệng. Mắt hướng về toà thành đang bốc cháy sau một vụ nổ kinh thiên. Tất cả những kẻ ở trong đó, từ kẻ kiêu hùng như Cyrax, đến tên gian xảo như Archi... tất cả những gì có thể cản thanh Frost Moruth rời khỏi vỏ của nó.

Cả ba im lặng một lúc lau, rồi bật cười, mỗi người một vẻ, một cá tính riêng nhưng có vẻ niềm vui của họ là niềm vui chung. Blake vỗ vai Takada... mặt đầy vẻ khoái chí:

-Bước thứ 5... hoàn thành.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Minh Hải



Tổng số bài gửi : 791
Points : 168
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   17/1/2010, 22:25

Phần 13: Tìm chìa khóa



Toà thành Holy Castle - 0h30' đêm.

Trong cửa trấn thủ ở giữa, hiện giờ là một đống gạch vụn. Múi xác chết bốc lên, những cái xác đang bị phân huỷ và bị bầy chim kền kền háu đói rỉa từng mảng thịt. Những cái bóng giật dờ thu dọn xác chết đang đào bới mong kiếm được một cái xác nguyên vẹn để an táng, nhưng những gì họ tìm chỉ là một cái tay, hoặc một ngón chân... hoặc không gì hết. Ánh đuốc xanh bập bùng, khiến những giọt nước mắt rơi... làm người chết không muốn rời mà bập bùng như những ánh lửa ma trơi... Rồi họ lại đưa tay lên lau những giọt nước mắt của nhau, để chính họ cũng khóc, mái tóc mềm đã rối bù vì bụi đá. Bàn tay nhỏ đã phồng rộp lên như những quả bóng, nhưng vẫn cố gắng nhấc từng viên đá lên, mắt vẫn sáng trong hi vọng. Trong đoàn, ta có thể nhận ra một cô gái, cô còn trẻ lắm, mới khoảng 16,17 thôi, tóc cô màu hơi hung đỏ và dài. Người ta thường có màu tóc ấy khi hoặc là rất tốt bụng, hoặc là thật ác độc, cô thuộc loại người nào? Cô cũng không biết, cô cảm thấy mình không còn hiểu được mình nữa.... cứ lao vào đống tro tàn còn đang cháy dở. Rồi, một bàn tay khác đặt lên vai cô:



Người mới đến có một mái tóc màu nâu... mặc một chiếc áo choàng màu đỏ. Thân hình mảnh dẻ không có gì đặc biệt của hắn không che khuất được sức mạnh bí ẩn toát ra từ đôi mắt màu xanh lá cây. Hắn rất trẻ, nhưng ai cũng biết hắn không giống với tuổi của hắn...

-Ta không ngờ được đến bước đấy. Một cái xác trong trang phục Takada? Một bước đi không tồi! - Muradin tiếp lời người mới đến. Hắn không chú ý lắm đến lời ông vừa nói, chỉ tập trung vào Syl:

-Takada... hắn dã dùng một hình nhân thế mạng. Đó là một cái xác đã được hoá trang sẵn sàng và nằm dưới sự điều khiển của Death Knight.

Sylvanas ngừng thở... cô không hiểu được điều gì xảy ra trong mình. Người lạ ấy tiếp lời...

-Hắn đã tráo thân thể ngay lúc hắn rơi xuống thành. Có vẻ Blake cũng cùng trong âm mưu ấy khi hắn trốn thoát kịp lúc.

Nói rồi, người ấy, đưa tay lên bầu trời, một quang cảnh hiện lên... trong đó là cảnh 3 người Arthas - Takada - Blake đang ngắm vụ nổ một cách bình thản.... rồi hình ảnh vội tắt trước mặt mọi người. Rồi, hắn ta lại ngửa đầu lên, ngón tay vân vê cặp môi đen sậm của mình, mắt vẫn nhìn về phía Syl... Muradin dường như nhận thấy điều gì:

-Ông có kế hoạch gì thế? Garan?

Garan quay lại... không chắc lắm ông nói gì với hai người, nhưng sự thực là sau đó đã có một sự hoảng hốt trong nét mặt cả hai...
-Tử hình ư? - Takada ngạc nhiên khi nghe Blake nói.

Blake tay vác thanh gươm màu đen nặng trịch, hắn vừa mới đi trinh sát về, người còn dính đầy bụi đất. Hắn gật đầu chắc nịch:

-Sylvanas Windrunner, cái tên này gợi nhiều kỷ niệm đấy chứ?

Takada cười xoà, anh ta đứng lên vỗ lên vai người anh em của mình:

-Tao đã nói, trong chiến tranh không có tình cảm. Vả lại chẳng lẽ mày không biết?

Blake vuốt bộ râu của hắn:

-Tao biết ý của mày. Nhưng tao không nghĩ là bọn chúng xử tử hình con bé.

Takada trầm ngâm, hắn gập quyển sách đang xem dở lại và cất lên giá sách.

-Một cái bẫy sơ đẳng hết sức. - Takada nhún vai. - mày về vừa đúng bữa ăn. Hôm nay tân vương Arthas mời chúng ta.

-Tuyệt! - Blake nhe răng cười.



Màn đêm không bao giờ được soi sáng ở thành Dark Castle, ở đó sự trị vì của bóng tối là vĩnh cửu. Những sinh vật - điều mà trước đây chúng từng được gọi - luôn gầm gừ những tiếng kêu ai oán khi linh hồn chũng đang bị thao túng trong một thân xác mục ruỗng được gọi dậy. Nhưng như mọi điều khác... chúng cần nghỉ ngơi. "Đêm" của Dark Force bắt đầu... và "đêm" là thời điểm của sát thủ...

Takada lặng lẽ mở cảnh cửa, trên tay anh ta luôn là một thanh kiếm sắc, mỏng nhưng không bao giờ có vỏ kiếm... nó luôn ở tư thế sẵn sàng. Anh lấy trong túi áo ra một tờ giấy... một bức hình nhỏ... ngắm một lúc trong sự yên lặng tĩnh mịch, rồi một ngọn lửa nhỏ bùng lên trên tay... bức hình bị thiêu cháy trong khoảnh khắc... trước khi những bụi tro ấy chạm xuống đất, bóng người sát thủ đã mất dạng.

Đêm không chỉ có một sát thủ!

-Dừng!

Cái giọng ồm ồm đáng ghét trước mặt Takada. Blake đang nằm trên một thân cây lớn, tay đang cầm một mẩu giấy nhỏ lật đi lật lại, mẩu giấy ấy khiến mặt Takada hơi đổi màu một chút... Blake cười khoái trá:

-Xem ra mày tương tư "công cụ chiến tranh" rồi! Ha ha... nửa đêm mà mò đi đâu thế?

Takada không nói, nhưng ngón tay ra hiệu ám chỉ Blake im lặng nếu muốn đi theo. Hai người bạn lâu năm không cần nhiều lời để diễn đạt, Blake lướt theo, miệng vẫn cười khúc khích.

Họ đi sâu vào trong rừng, một vùng ít được đặt chân tới của Dark Force. Nơi đây có những loài thú và thực vật quái đản nhất mà con người có thể tưởng tượng. Blake thầm nghĩ, nó sẽ hợp biết bao nếu có một căn nhà mái rơm lụp xụp, bí hiểm với 1 cửa sổ giả và có một mụ phù thuỷ ngồi khuấy vạc dầu như trong truyện ma ở đó.

-Đến rồi - Takada chỉ vào một căn nhà mái rơm lụp xụp, bí hiểm với 1 cửa sổ giả khuất sau tán cây....

Trong lúc Blake còn đang há mồm ngạc nhiên... thì Takada đã gõ cửa căn nhà ấy, gọi:

-Warlock! Tôi cần ngày giúp.


Tiếng kêu cót két như bước chân của một mụ già đi trên một cầu thang bằng gỗ ọp ẹp, những tiếng cằn nhằn ngãi ngủ ở trong căn nhà làm Blake cảm nghĩ rằng đường lối suy nghĩ của mình thật là vĩ đại. Cánh cửa nghe cóc cách mấy tiếng, đó là tiếng mở khoá...

"Rầm"

Cửa bật mở mạnh, tiếng nói ồm ồm khó nghe như bị chặn bới cái gì ở họng rú lên:

-Giữa đếm... bọn mày biết mất giờ rồi không

Một tên béo ú, trên mặt dính một bộ râu quái nón xồm xoàm vĩ đại, thân hình da cam và những tảng mở nổi lên cuồn cuộn. Takada nhìn lão.. ậm ừ mấy tiếng làm lão im ngay. Lão ngoắc tay ra hiệu, Takada đã vào trước trong khi Blake còn đang há mồm ở bên ngoài.

-Vào đi, ở trong có nhà vệ sinh đấy - Takada gọi

Blake vào, nhưng ngạc nhiên hơn cả vì khung cảnh ở trong không ăn nhập gì với ở ngoài. Một căn biệt thự rộng lớn bị nhét trong một túp lều bé xíu! Blake nhìn quanh... cái cầu thang lớn bằng gỗ lim khiến hắn ta nhớ lại tiếng cọt kẹt lúc nãy. Trong lúc ấy, Takada rút trong túi ra một viên ngọc màu trắng xanh lớn và đặt lên bàn, tên kia cầm lấy, vân vê trong tay một lúc rồi nhét vào túi một cách tỉnh bơ.

-Cậu cần gì? - Tên Warlock béo ú kia mặt tự dưng quay lại vẻ niềm nở của gian thương

-Tương lai của một người - Takada nói, giọng vẫn lạnh như khi hắn giết người vậy

Tên phù thuỷ nhún người tỏ vẻ hiểu ý. Hắn lấy trong tủ ra một quả cầu xanh lá cây, đã hơi bạc màu, trong suốt bên trong và đặt nó cái rầm lên trên mặt bàn. Blake nhìn vật này đầy hiếu kì, một dụng cụ dự báo tương lai chăng? Takada vẫn lặng thinh, tên Warlock kia thì cúi xuống, rút một sợi dây từ dưới đế của quả cầu và lúi húi nhét vào góc tường. Quả cầu bật sáng.... Takada nhìn nó, cảm thấy hơi kì cục trước ánh sáng 7 màu nó phát ra....

-Hơi kì cục hả? - tên warlock cười nham nhở. -nhét ảnh người đó vào cái khe dưới quả cầu ấy.

Blake lúc này mới bật cười và ném mẩu giấy làm cho Takada đỏ mặt lúc nãy ra... đó là bức ảnh của Sylvanas Windrunner. Takada gượng cười và bức ảnh được đưa vào...

Cả hai biến sắc....

Một bức tranh động trong quả cầu, tuy nhỏ, nhưng có thể thấy rõ Sylvanas... đang nằm đấy, lưỡi búa lớn cắm vào ngực... trên một vũng máu đỏ tươi.
-Hôm khác gặp lại nhé! - Tên Warlock cười, đóng sập cửa trước mặt hai người và bước vào trong. Hắn bước vào trong bếp, lấy ra một túi trà và bắt đầu pha. Nhún chân lên ghế, với khay chén và bưng ra ngoài phòng, đổ lần lượt vào hai cốc và ngồi phịch xuống ghế. Tay đưa lên mời, tên Warlock mặt tươi tỉnh:

-Một tách trà Xazit chứ? Lord Archimode?

Giọng nói bỏng rát, như tiếng gầm trong cổ họng mà lạnh lùng đến đáng sợ, Lord Archimode cầm lấy tách trà nhấp lên môi:

-Thông minh đấy, cung cấp một tin tức giả sẽ khiến chúng tách khỏi Arthas. Ngươi sẽ được thưởng nhờ điều này Zagg ạ.

Zagg cười xoà, hắn nói:

-Tôi chưa bao giờ bán hàng giả cho khách!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Minh Hải



Tổng số bài gửi : 791
Points : 168
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   17/1/2010, 22:25

Phần 14: Chưa đến lúc ngươi phải chết



Hắn cúi xuống dưới đất.... mọt điều mơ hồ... một điều không có thật khiến hắn cảm thấy lưỡng lự....

Đó là một không gian trống trái.... một bức tranh giữa tối và sáng mà hắn đứng ở trung tâm. Hắn có thể bước một bước để tới phía bên ngập tràn ánh sáng, cũng có thể bước tới phía bóng tối, nơi hắn vốn thuộc về. Hắn dứng lại, có điều gì đó làm hắn khó chọn lựa. Không phải hắn không thể cử động, hắn chỉ tự hỏi....

Có phải... điều này là điều cuối cùng hắn có thể làm?

Chợt hắn nghe thấy tiếng gió... một cơn gió nhẹ thổi khẽ trên mặt hắn... Nhưng tại sao hắn còn cảm giác..... Hắn nhắm nghiền mắt lại.... khẽ mở mắt ra. Hắn đang dán chặt thân thể của mình dưỡi nền đất lạnh... không một chút cảm giác, thậm chí, không còn lo buồn, không còn sợ hãi và nuối tiếc. Hắn gượng cười, nhưng đôi môi xám xịt kia trở nên quá nặng nề để cử động..... Hắn nhắm nghiền mắt... lại mở mắt thêm lần nữa... chậm rãi hơn....

Trăng đêm nay thật hoàn mỹ.... Hắn đã sống cả cuộc đời với trăng, nhưng chưa bao giờ, bóng tranlaij đẹp như hôm nay. Không phải vì điều gì đặc biệt... có lẽ... đây là lần cuối hắn ngắm trăng....

-Cậu vẫn không chịu rời khỏi thân thể đã cháy đen ấy sao?

Giọng của một người đàn ông, khàn khàn, chậm rãi đến bên cậu. Ông nhẹ nhàng ngồi xuống, đưa ánh mắt chạy từ bàn chân lên tới đầu và dừng lại tại ánh mắt của cậu.... Rồi ông ta dứng lại tại đó:

-Cậu là một sát thủ... Cậu đã hạ sát bao nhiêu người chỉ vì họ bước trên con đường của cậu. Vậy, cậu có nghĩ rằng... mình sẽ đi tới đâu sau khi chết?

Hắn không nói, nhưng đôi mắt của hắn không có chút lay động... dường như hắn không quan tâm đến điều đó.... Chính xác hơn, hắn không quan tâm đén đièu đó từ lâu lắm rôi.

-Ngươi chưa bao giờ hối tiếc về những việc mình đã làm?

Hắn vẫn không trả lời... thực ra từ rất lâu rồi... hắn đã tử nhủ với mình.... sẽ không bao giờ hối tiếc về bất cừ điều gì mình làm....

-Có những chuyện ngươi chưa thể hoàn thành, liệu ngươi có muốn kết thục nó tại đây... một cách đơn giản thế này không?

Hắn dường như định trả lời có... nhưng hắn không thể nói.... Vì vậy... ánh mắt của hắn tố cáo tâm trạng của hắn. Người ta thường nói, trước khi chết, con người thường thành thật.... ít ra là ở đôi mắt.

-Ngươi quên mục đích sống của ngươi rồi, phải không?

.....

Không.....

Ta chưa bao giờ quên....


Ngày đó... trăng cũng sáng.....

Đêm đó là môt đêm đãm máu....

Có nhiều máu...

Không có sự sống....

Trừ...

Người ấy đưa mũi gươm lên cao, rồi dừng lại... Trước mặt hắn.... là một đứa bé.... nó chỉ khoảng mười tuổi thôi, nhưng ánh mắt kiên định ấy dường như không chút sợ sệt. Trên tay hắn là một người phụ nữ, một người phụ nữ rất đẹp.... Nhưng cô đã không còn thở nữa....

Ngươi kia vấn đưa thanh kiếm lên... nhưng đôi tay run run của hắn đủ biết hắn đang cảm thấy thực sự xấu hổ... xấu hổ về những việc mình đang làm.... Và vì tất cả... Phải chăng... lẽ phải nào, chính nghĩa nào cũng cần có sự hi sinh?

"Phập"....

-Đi đi.... - Giọng người ấy run run...

Thanh gươm cắm xuống đất.... ngay trước mặt cậu bé và người mẹ của cậu....

-Ta không đi đâu cả.... Ta không phải kẻ h....

-Đồ hèn nhát.... chẳng nhẽ đến sự sống mà mày cũng không chấp nhận sao? Hãy trưởng thành, quay lại và trả thù... Đồ nhóc con!


Ta chưa bao giờ quên....

Ngày hôm ấy....

Ta đã thề....

Sẽ là người kết thúc tất cả.....



-Đồ nhóc con.... dường như ngươi vẫn không lớn được thêm chút nào......

Câu nói ấy.... mới như ngày hôm qua... Hắn ta mở to mắt lại lần nữa.... nặng nề thều thào mấy tiếng:

-Ngươi..... ngươi là.....

Ánh trăng rọi vào mặt ông ta, một khuôn mặt thân quen... có điều đã có thêm một bộ rau bạc và những nếp nhăn hằn trên khuôn mặt. Hắn cố thều thào... nhưng cánh tay của ông đã nhấc bổng hắn lên và đặt lên một vật gì đấy mềm mềm... và biết gầm gừ...

-Ngươi sẽ chưa chết được đâu..... Ngươi còn một nhiệm vụ cần hoàn thành....

Takada chợt nhận ra... đến bây giờ mình mới bắt đầu thở trở lại...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Minh Hải



Tổng số bài gửi : 791
Points : 168
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   17/1/2010, 22:26

Phần 15: Cuộc chiến cuối cùng




Tiếng binh khí chạm nhau... những tia sét chói lòa, những tia lửa điện bay nhảy khắp phòng. Căn phòng này, không, cả chiến trường này chưa bao giờ là đủ rộng cho cuộc chiến này. Blake xoay kiếm, đỡ lấy trong gang tấc đòn hiểm của Takada, đồng thời chân vung lên hất ngược Takada lại. Takada vừa bị lùi về thế bị động, vừa kịp ngẩng mặt lên, đã thấy Blake ở trước mặt, đang bổ xuống với áp lực tựa như một ngọn núi gươm đổ xuống đầu. Ánh lửa đỏ cháy bùng lên ở đôi mắt tên sát thủ áo đen, hắn bật dậy, lao thẳng vào lưỡi gươm....

-Không thể nào! - Blake nghiến răng....

Lưỡi gươm của Blake xuyên qua người Takada như xuyên qua một lớp bụi... chính Takada cũng lao qua người tên Samurai và ở ngay sau lưng hắn trong gang tấc, thanh gươm đâm thẳng vào tấm lưng trần không chút phòng bị của Blake....

"Phấp!"

Tiếng động chua chát vang lên... Blake nhảy lùi lại, toàn thân đầy máu. Trong thời khắc quan trọng nhất, hắn cảm nhận được mối nguy hiểm ngay lúc Takada bật dậy, kịp thời thoát khỏi đòn chí mạng. Nhưng vết thương không nhẹ...

-Ngươi ổn chứ?

Illidan đứng quan sát cuộc chiến từ đầu. Không phải anh ta không giúp, nhưng anh ta hiểu một khi anh ta tham gia cuộc chiến đồng nghĩa với việc tất cả những tên quái vật kia cũng tham gia. Lúc này, anh chỉ cần một cơ hội... một cơ hội xuất hiện.
Nhưng...

Blake chống kiếm xuống đất để đứng vững. Vết thương rõ ràng nặng hơn hắn tưởng, máu từ ổ bụng làm đỏ cả nền đất nơi Blake đang đứng. Hắn cắn môi đến chảy máu để ngăn cho tiếng rên rỉ vang lên. Điều này làm cho Archi thích chí...

-Có vẻ như người yếu hơn hắn?

Blake thở dốc:

-Ngươi đã làm gì với Takada?

-Đơn giản thôi... ta chỉ thay lửa địa ngục bằng linh hồn yếu đuối bên trong của hắn. Ngươi bất ngờ vì sức mạnh của cậu ta, phải không?

Archimonde nói, đầy tự hào với công trình của mình. Takada, vẫn phong cách chiến đấu cũ, nhưng mạnh hơn, nhanh hơn và tàn độc hơn trước một bậc. Trong tất cả các trận chiến gần đây, Blake và Takada luôn kết thúc bằng tỷ sổ hòa, hơn nữa trong tình trạng tâm lý này, tên Orc Samurai không thể phát huy hết 100% sức lực.

Takada - hay nói cách khác là thân thể của Takada- lại thực hiện một chuỗi tấn công khác. Blake cũng vung kiếm, nhưng chỉ là chống đỡ. Thanh kiếm đưa lên, vung sang ngang, chém xuống liên tục, những tiếng crack vang lên khắp căn phòng, Blake chỉ còn biết chống đỡ trước áp lực tấn công ngày một dồn dập kia....

Tại sao hắn lại nhanh thế?
Tại sao hắn lại mạnh đến như thế?
Hay là.... tại ta yếu đi?

Blake đưa thanh gươm sát ngực, khóa kịp đường biến đổi của lưỡi kiếm từ dưới lên, nhưng hắn không còn sức lực nữa. Lực đẩy từ Takada ném hắn thẳng lên trần nhà, rồi rơi xuống sàn như một tảng thịt. Thanh gươm tuột khỏi tay, rơi ngay cạnh thân thể rướm máu của Blake.

Hắn không muốn đứng lên nữa...
Không...
Hắn không thể đứng lên...
Thân thể hắn đã không còn nghe lời hắn
Hắn sẽ chết.

Đúng lúc ấy...

-Không giống cậu chút nào...

Một giọng nói quen thuộc... chưa bao giờ, giọng điệu ấy lẫn với một ai khác. Blake ngẩng lên, nét mặt sửng sốt như lúc anh lần đầu tiên biết mình trúng đề.

-Takada?...

Tên sát thủ áo đen cúi đầu xuống, nhìn thân thể tàn tạ của Blake, khẽ gật đầu.

-Cậu... không bị mất trí?

Blake nói với giọng lạc hẳn đi... có thể vì phổi của hắn đã bị thủng một lỗ... có thể vì hắn không tin được vào con mắt của mình. Takada nhìn hắn... ánh mắt buồn và giọng nói với sắc âm ổn định:

-Rất tiếc là tớ mất trí rồi. Nhưng cậu đừng bận tâm. Đối thủ của cậu không phải là tớ.

Blake vẫn chưa thể hiểu được...

-Đó chỉ là một thân thể bắt chước hành động và thói quen của tớ thôi, đồ đần.

Takada cười nửa miệng... nụ cười đáng ghét ấy khiến cho Blake đứng dậy...
Thân thể này vẫn còn cử động được...
Blake nhặt lấy thanh gươm đang nằm dưới đất, ngón tay nắm hờ lấy chuôi gươm...

-Cái gì?

Archimonde nhìn thân thể tàn tạ kia đứng dậy. Hắn có đôi chút ngạc nhiên, đôi chút thú vị, nhưng không vì thế hắn thưởng cho đối thủ của hắn vì lòng quyết tâm này. Nhưng thật là đáng tiếc... hắn luôn coi trọng nhân tài nên cũng không nỡ để cho Blake phải chết uổng phí.

-Blake, ta cho ngươi một cơ hội cuối. Ngươi hãy trở thành người của ta.

Blake vẫn cúi đầu xuống, không nhìn vào bất cứ đâu, không nhìn Archimonde, không nhìn Takada. Nhưng...
Luồng khí khủng khiếp ấy là gì?
Đôi mắt rực lửa...



Takada - hay thân thể của Takada lùi lại hai bước, thủ thế. Hắn đứng chắn giữa Blake và Archi, tay nắm chặt cán kiếm, và một luồng khí khác, đối lập với luồng khí Blake tạo ra xuất hiện trong phòng. Cả hai đang đợi một dấu hiệu...

"Crack"

Tiếng một mảng tòa thành bị vỡ, quân Light Force đã tấn công tới chân thành... cuộc tấn công chưa dừng lại...
Còn cuộc chiến này bắt đầu.

Hai cơn gió nổi lên... cả hai biến mất....

Và một tiếng nổ lớn trong không trung!

Hai thanh kiếm quần nhau giữa không trung. Cả hai đều tấn công, không phòng thủ, chỉ nhằm vào những điểm yếu của đối thủ! Tiếng gió rít như xé vải, nó trở nên sắc như dao, cạo lên tường phòng những vệt dài như móng tay quỷ dữ. Nhưng cuộc chiến này, sẽ chắc chắn có kẻ sống kẻ chết, vấn đề chỉ còn là thời gian...

Illidan vẫn nín thở theo dõi cuộc chiến. Tay anh ta nắm chặt thanh Twin Blade, mắt thường khó có thể theo kịp tốc độ trận chiến, anh dõi theo đường đi của tia nhiệt trong không trung.
Blake đang đuối sức dần... điều đó dễ hiểu, nhưng hắn không giảm tốc độ. Hắn vẫn tấn công, hết đợt này tới đợt khác, không dứt.
Hắn có thể đã không còn sức lực từ lâu, nhưng hắn cũng vung gươm.
Hắn đang nói một điều gì, nhưng giọng nói đã quá yếu để nghe rõ...
Nhưng thanh gươm vẫn ngày một mạnh hơn...
Takada chờ hắn kiệt sực
Tự nhủ rằng đợt tấn công này sẽ dừng lại...
Lưỡi gươm vẫn ngày một mạnh hơn...
Hắn chợt nhận ra....
Nó sẽ không kết thúc.

Mắt Illidan sáng lên, cuộc chiến đã đến hồi then chốt... Anh nói, giọng nhỏ đủ để chỉ mình anh nghe thấy:

-Kết thúc....

Bàn tay Illidan ẩn hiện một ánh sáng tím...
Cả hai thanh gươm như 2 tia chớp lao tới, song song... không chạm nhau tiến thẳng vào chỗ hở của hai người. Những con mắt đang dán vào cuộc chiến không thể ngờ đến kết cục này...

"Phập!"

"Phập!"

2 tiếng động liên tiếp nhau vang lên...
Nhưng...

-Cá...

Archimonde sững người... Blake đã ở phía sau lưng hắn.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Minh Hải



Tổng số bài gửi : 791
Points : 168
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   17/1/2010, 22:26

Phần 17: Thanh gươm cô độc




Tất cả đứng sững lại...
Thời gian như dừng lại trong khoảng khắc ấy.
Hay là bản thân hắn dừng lại?

Ngươi ta nói khoảng thời gian trước lúc chết bao giờ cũng dài vô tận
Hắn cảm nhận được điều đó.
Khoảng khắc trước khi hai thanh gươm đáng ra kết liễu hai kẻ kia...
Hắn cảm nhận được điều đó.
Một thanh dừng lại
Một thanh trở thành một tia chớp...

Archimonde hiểu chuyện gì xảy ra. Tay hắn vung lên, quầng lửa địa ngục cháy bùng trên tay, hắn nhắm vào kẻ đang lao tới.

Con rối hắn tạo ra bị phân ra làm hai mảnh gọn ghẽ, tên Samurai kia vẫn không dừng lại, lao thẳng vào cái bóng phía sau...
Hắn cản được!

Nhưng hắn không thể.

"H.... a..."

Hắn bị trúng đòn từ khi nào? Thanh gươm Blake thậm chí còn chưa chạm tới nơi. Một xung động màu tím đã đánh thẳng vào bộ não hắn khiến cho tất cả trở nên mờ đục. Hắn đưa ánh mắt còn kịp nhận biết mọi vật về phía xa... sau cả tên Blake! Hắn... Illidan... nhưng.... Hắn không còn nhìn thấy gì trước mặt...

-C...

Hắn cảm nhận được đau đớn. Thanh gươm ấy từ từ chạm vào lớp da của hắn... nhẹ xuyên qua từng lớp mô, chạm vào trái tim...

-Cá...

Hắn không thể nói dứt câu. Buồng phổi của hắn đã chia ra làm hai phần.... Thời gian trở lại trạng thái cũ.... Chỉ có hắn... Hắn cảm giác được trái tim hắn... tuy hai phần còn gắn lại với nhau, nhưng nó sẽ rời ra bất cứ lúc nào. Máu đã chảy ra từ ngực hắn, rò rỉ qua vết thương... Không, nó không thể gọi là vết thương được nữa.... Nó là ranh giới giữa hai phần cơ thể.

Archimonde không nói thêm lời nào nữa.
Cơ thể hắn gục xuống, và bắt đầu bốc cháy.
Kết thúc rồi...

Blake đứng yên, không còn chuyển động, cơ thể hắn đã quá mệt mỏi. Thanh gươm buông thõng xuống đất, đỡ lấy cơ thể không còn chút sức lực.

Tất cả im lặng trong chốc lát... Chúng bàng hoàng, thậm chí còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Không hẳn là chưa hiểu, chúng chỉ không tin được vào mắt mình. Cái xác đang bốc cháy kia là của Archimonde ư?

Illidan hành động. Hắn chạy nhanh nhất với vận tốc có thể khi nhìn thấy cơ hội, lao về phía cái thân xác đang bốc cháy ấy với cặp mắt đang phát sáng, ngọn lửa đỏ ở tay, hắn thực hiện mục đích đầu tiên khi đến đấy: Đoạt lấy ngọn lửa địa ngục gốc từ Archimonde. Năm ngón tay đã gần sát vào ngọn lửa ấy....

Hắn chạm vào trái tim của hắn... cùng lúc với một bàn tay khác.

-Mal....

Illidan ngẩng lên, hai bàn tay đang nắm cùng một thứ: Trái tim của Archimonde. Cả hai tên cơ hội này dường như đã chờ điều này từ rất lâu, chúng cũng chuẩn bị sẵn tinh thần để đánh bại bất cứ kẻ nào tranh giành... nhưng là sau khi hắn đoạn lấy.

Mal'Ganis tấn công trước, Hắn vung ra một làn sóng màu xanh với những linh hồn dơi quỷ về phía Illidan, đẩy tên Demon Hunter ra xa. Tay vẫn cầm chắc trái tim của Archi, Mal'Ganis sung sướng, hắn gầm một tiếng và trở thành một con dơi quỷ, phá tan trần nhà bỏ trốn.

Illidan bị đẩy thẳng về phía cửa sổ, áp lực làm cho cánh cửa vỡ tung còn Illidan bay ra ngoài khoảng không. Nhưng hắn không còn việc gì ở đây, tay hắn cũng cầm chắc "nó", ánh mắt rực sáng, hắn tung đôi cánh màu đen và biến mất vào đêm tối.



Blake vẫn đứng hiên ngang ở đấy, hắn không thể ngã xuống vào lúc này. Mặc dù những bờ tường đã sập xuống ngăn căn phòng làm hai phần, hắn vẫn không thể ngã xuống, ít ra là trước mặt "tên ấy"

-Cậu nghĩ sao thế. Đứng trân trân ở đấy à.

Hắn nói với người áo đen phía trước.
Người ấy vẫn im lặng...

-Qua giúp tớ một tay. Ta đi khỏi đây... nhanh lên.

Hắn vẫn đứng yên, mặt cúi xuống. Nơi hắn đứng lúc này là khoảng không, những viên đá đổ xuống đầu nhưng hắn vẫn không di chuyển.

-Tớ... không thế.

Blake lúc này quá mệt để suy nghĩ. Hắn tiến về phía người bạn của hắn...

-Cậu nói nhảm gì thế, đưa tay đây... Tak...

Một bàn tay vỗ vào vai hắn. Một bàn tay lạnh lẽo và một giọng nói chết chóc quen thuộc.

-Lùi lại đi... Blake. Cậu ta đã không còn tồn tại trên thế giới này từ lâu rồi.

Người mới đến nhìn về phía Takada, lúc này anh thực sự đang lơ lửng trên không. Takada cười nửa miệng, hắn không thể nói được điều này trước mặt bạn hắn, vậy hãy nhờ ông ấy nói hộ...

-Arthas, ông luôn xuất hiện ở những phút cuối cùng.

Arthas cười vô cảm. Hắn những tiếng binh đao ở phía dưới vang lên không ngớt là có lý do. Binh đoàn xác chết của Arthas đang đẩy lui dần quân Light Force khỏi tòa thành.

-Vậy, Blake... từ giờ, cậu không còn ...

Blake sững người một lúc nhìn người bạn mình. Phải, hắn đâu ngu ngốc, hắn đã biết từ khoảng khắc đầu tiên hắn nhìn thấy Takada... đó chỉ là một linh hồn... nhưng ...

-Tớ thắng rồi...

Blake cúi mặt xuống, miệng vẫn nở một nụ cười.

-Sao - Takada ngạc nhiên.

-Chúng ta đã đánh cược... Đồ con bò...

Takada chợt hiểu. Anh cũng đáp lại vằng một nụ cười khác... không còn là nụ cười nửa miệng đó... đầy là nụ cười thực sự đầu tiên của anh.

-Ừ... vậy tớ thua... cậu...

-Không... cậu chứ. Từ giờ cậu phải tự lo cho bản thân mình.

Takada không nói thêm, anh nhìn người bạn lần cuối:

-Tớ đã tìm ra con đường của mình. Tớ sẽ ổn thôi.

Một khoảng mây bụi..
Hắn biến mất trước khi Blake trả lời....
Blake vẫn cúi mặt... có lẽ...

-Cậu khóc đấy à - Arthas không nhìn về phía Blake.

-Tôi không biết... đây là... gì...

Blake không thể nghĩ được điều gì khác. Hắn nói thật ngu ngốc... nhưng...

-Tạm biệt...

Blake nhìn vào khoảng không ấy. Nước mắt và nước mũi dầm dề trên khuôn mặt đen nhẻm ấy, những cơ thịt nhăn lại... hắn khóc...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Minh Hải



Tổng số bài gửi : 791
Points : 168
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   17/1/2010, 22:27

Phần 18: Phù thủy thời gian



Cuộc chiến kết thúc một cách bất ngờ và kì lạ. Đội quân Dark Force từ trước vốn đã chỉ là một công cụ chiến tranh, việc đổi chủ đối với chúng tự nhiên đã trở thành bình thường từ lúc nào... Archimonde biến mất, Arthas trở thành chúa tể... Archi lại trở về và ghép tội phản nghịch Arthas, chúng nghe theo....

-Thật phiền hà ...

Arthas ngồi suy tư, hắn lại trở lại vị trí cũ sau nhiều ngày vất vả. Việc Takada xuất có chút gì đó ngoài sự suy tính của hắn, ít ra hắn cũng không phải trực tiếp ra tay... nhưng kết cục xấu là một trong những kẻ thân tín nhất của hắn là Blake lúc này cứ như người mất hồn.... Xem ra công việc sắp tới của Arthas nhiều hơn hắn nghĩ.

Nhưng... dù sao....

Trong đầu của Death Knight vẫn có điều gì đó hơi dao động. ...

Chuyện về đêm trước...

Hắn bỏ chiếc găng tay màu xám đã cũ của mình, dưới lắp găng và những miếng sắt khô cứng là một bàn tay ...

-Chà... ít ra nó còn nguyên vẹn đến mức này...

Băng giá đã thâm nhập sâu vào da thịt Arthas, những mảng da bị tróc, đệ lộ lớp thịt xám ngoét ở dưới. Những bó cơ lộ ra và đập cứ như thể một sinh vật sống riêng biệt, lớp da không ảnh hưởng lắm tới một kẻ được xem như dã chết, nhưng nó có nhiều kỉ niệm. Arthas đưa ánh nhìn về phía ngón áp út, hắn cứ nhìn vào đó một lúc lâu như muốn quay trở về lúc ngón tay ấy...

bắt đầu đeo chiếc nhẫn này..

Chiếc nhấn bằng thủy tinh...

Là chiếc nhẫn đôi đầu tiên hắn đeo.

Hắn vẫn chưa quên lý do hắn chọn con đường này...

Arthas nhắm mắt lại, hắn đeo chiếc găng tay vào với hai mi mắt cụp xuống như thể không dám mở mắt ra nhìn vật đó lần nữa. Trong lòng hắn lúc này chi có một điều duy nhất.....

....

Trong căn phòng nhỏ của vị pháp sư thời gian Garan, có một chiếc hộp được cất kín... Chiếc hộp đó lưu giữ thành quả cả đời của ông... đó là niềm tự hào lớn nhất, và là sự sợ hãi lớn nhất....

Thuyết về chiều không gian thứ tư.

Ông chưa bao giờ công bố nó. Nó không đơn giản chỉ là một học thuyết, nó có thể dẫn đến nhiều điều hơn thế. Đảo ngược tự nhiên, thay đổi quá khứ và tương lai... Ngay trước khi học thuyết hoàn thành, cây bút của ông đã gãy như một điềm báo.

Ông đã dừng lại

Nhưng chiếc bút của ông vẫn viết... tại sao? Ông không thể dừng lại tại đây. Ông hoàn thành nó... giống như một lời nguyền thôi thúc ông phải hoàn thành chúng. Nó có phải lời nguyền không? Hay chính ông nguyền rủa bản thân ông hoàn thành chúng....

Chiếc bút dừng lại... năm ngón tay rã rời và ứa máu. Garan thẫn thờ trước quyển sách có bìa nâu xỉn mà ông đã viết...

Và trong chiếc hộp đố, là quyển sách màu nâu chứa bí mật đen tối nhất về ông.

Trong căn phòng nhỏ đã cũ, nó từ lâu đã không được sử dụng như một căn phòng thực sự nhưng vẫn luôn được quét dọn một cách tử tế và ân cần, thậm chí còn ân cần hơn người chủ thực của nó. Hắn ngồi đợi ở đấy, ngồi trong yên lặng, những giác quan của hắn bống trở nên nhạy bén hơn trước, căn phòng đã được quan sát kĩ lưỡng ngay từ khi hắn bước vào. Điều đầu tiên dễ thấy đây là phòng của một cô gái... và cô ấy..

-Thật tiếc là con bé không ở đây... Cậu có thể tạm sử dụng chúng.

Hắn ngước đầu nhìn lên. Vị đô đốc già với bộ râu đã bạc dường như đang tự lừa dối mình bằng những lời nói ấy. Căn phòng từ lâu đã không có ai ở... từ rất lâu rồi...

-Ông cần gì?

Hắn hỏi ngay vào vấn đề. Nhưng thay vì trả lời thẳng vào câu hỏi, ông chỉ rót từ trong chiếc ấm cổ vào chiếc cốc một ít trà, một cho cậu và một cho ông. Ánh mắt hai người chạm nhau, khiến Takada cảm giác không tốt lắm....
"Ta không ưa hắn"

Đó là nhận xét đầu tiên của anh khi chạm vào chiếc cốc... thưc ra là đưa tay xuyên qua chiếc cốc. Anh biết điều này từ đầu nhưng vẫn hi vọng... thật là hão huyền..

-Takada, có nhiều việc cậu chưa thể kết thúc trong đời. Đơn giản bời vì, cậu buộc phải chết để thực hiện nhiệm vụ ấy.

Takada không quan tâm lắm đến sự trang nghiêm trong lời nói. Cậu khinh khỉnh đáp lại:

-Ngay từ đầu ông đã thể hiện sự ngu xuẩn của mình khi đưa tối về đây. Tôi nợ ông, có lẽ linh hồn tôi đã bị thương tổn sau tác hại của lửa địa ngục, nhưng không có nghĩa là tôi sẽ nghe lời ông.

Vị tướng già lại nhìn thẳng vào mắt Takada, tia nhìn mà hắn rất ghét.... Nhưng một lần nữa ông không trả lời... Ông không nhất thiết phải trả lời điều đó, có người sẽ trả lời thay ông.



Cánh cửa mở ra.... vị pháp sư trong bộ áo đỏ xuất hiện....

-Chào Takada, rất vui được gặp cậu. Tôi nên giới thiệu qua một chút.. tôi là Garan.

Tên sát thủ đưa mắt về phía người mới đến...

-...

Hắn không hiểu?

Người này..

Tất cả những thông tin về một con người luôn được thể hiện qua đặc điểm bề ngoài của họ. Tính cách, sở thích, đặc điểm, thế mạnh và điểm yếu....

Hắn không thể đọc được bất cứ thông tin gì?

-Cậu đừng ngạc nhiên...

Garan đã ngồi đối diện trước khoảng không, nơi linh hồn tên sát thủ đang ngồi....

-Trước khi bắt đầu công việc, tôi nghĩ cậu nên thăm bạn của mình một lát... Đơn giản lắm, hãy nhắm mắt lại và tạo cảm giác như thể đang điều khiển chính cơ thể mình...

Takada bất giác làm theo...

Đồng thời một tia sáng lóe lên... Hắn ở đó, cầm thanh gươm quen thuộc... trên người hắn đầy máu, cỏ họng hắn khô rát, những lớp cơ khô cứng và chảy trong đó những dòng nham thạch .... hắn không có cảm giác...

Nhưng kẻ đang quỵ dần xuống, tay chống thanh gươm to gần bằng người hắn, với thân thể thiếu chút nữa là bị cắt làm đôi bởi thanh gươm trong tay hắn là thật.... rất thật

-Bl... Blake?

-Không có Blake nào ở đây đâu Takada.

Takada kinh hãi, giọng nói ấy lôi tuột tất cả những cảnh vật trước mặt anh đi và để lại cảnh căn phòng cũ nọ. Anh vẫn ở đó. Trong khoảnh khắc ấy, anh biết mình phải làm gì.

-Chỉ cần ông giúp tôi tới đó, tôi sẽ làm bất cứ việc gì.

Garan cười, hẳn ông đã đạt được mục đích.... cái gật đầu đơn giản chứng tỏ cuộc giao dịch đã kết thúc.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Minh Hải



Tổng số bài gửi : 791
Points : 168
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   17/1/2010, 22:27

tới đây mới hết nè
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
dta93



Tổng số bài gửi : 1100
Points : 386
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   21/1/2010, 13:57

Ko có hậu lắm cho Cyrax vs Sylvanas nhỉ, cả búa lùn nũa, về sau ko thấy nói j'
DH hy sinh nhìu nhỉ


{G}host
{I}n
{R}eal
{L}ife
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://99class.ace.st
Minh Hải



Tổng số bài gửi : 791
Points : 168
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   21/1/2010, 14:07

lấp lửng
thích nhất là takada
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
dta93



Tổng số bài gửi : 1100
Points : 386
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   21/1/2010, 22:14

Takada giống mấy thằng đầu đg' xó chợ ak


{G}host
{I}n
{R}eal
{L}ife
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://99class.ace.st
Minh Hải



Tổng số bài gửi : 791
Points : 168
Ngày gia nhập : 02/03/2008
Tuổi : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   22/1/2010, 11:01

Lãng tử thế muh bảo
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: DDay Judgement - Novel of Heroes   Today at 19:02

Về Đầu Trang Go down
 
DDay Judgement - Novel of Heroes
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
9/9 CLASS FOREVER :: Thế giới các game thủ :: Game offline-
Chuyển đến